TÓC HƯƠNG BỒNG thơ Võ Thạnh Văn

TÓC HƯƠNG BỒNG

[ I ]

(1) Có những phận người vương tóc rối

Ðau niềm cô quạnh cuối sân ga

Một đời mong ngóng: trưa, chiều, tối

Mà nắng hoàng hôn vẫn nhạt nhòa

(2) Có những đời người lụy tóc ướt …

Nên thương vô cớ, nhớ vô chừng

Mấy bận đi về say phiền trược

Mối manh chưa rõ, ngõ chưa từng

(3) Có những tóc chiều vương mây úa

Bồng bềnh như tự buổi liêu trai

Ruộng nương gầy héo từng bông lúa

Nên người biền biệt dấu thiên nhai


(4) Có những tóc khuya sương đêm quyện

Ướt đầm gót tẻ trộn thê lương

Trăng tàn không kịp bàn riêng chuyện

Ðã thấy đầu hiên gió lấm sương

(5) Có những tóc xanh vàng kỷ niệm

Ố nhàu từng con chữ trở trăn

Hàng nghiêng vờn nét tình cay lịm

Môi người lạnh buốt những mùa băng

(6) Có những tóc dài thêm trắc trở

Nên gà quên gáy sáng ban mai

Nên đêm, rừng lắng nghe lá thở

Lòng khe vách núi vẫn miệt mài

phù hư dật sĩ


VÕ THẠNH VĂN

Advertisement

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 27 other followers