DỐI TRÁ CUỐI CÙNG PHẢI BẠI LỘ ( Bác Hồ dốt tiếng Tây )

DỐI TRÁ CUỐI CÙNG PHẢI BẠI LỘ

Saturday, April 16, 2011

CAM VŨ

Gần đây có một đoạn phim được phổ biến trên Internet, đó là cuộc phỏng vấn thu hình và thu thanh ông Hồ Chí Minh do một nhà báo Pháp thực hiện năm 1964. Đoạn phim ấy gây chú ý của nhiều độc giả không phải vì nội dung của nó, mà là trình độ tiếng Pháp của ông Hồ Chí Minh.

Từ năm 1945, dân Việt Nam nghe nhiều huyền thoại về ông Hồ. Thuở ấy tôi hãy còn bé, được người ta chỉ vào tấm ảnh của ông và nói mỗi con mắt của ông có đến hai con ngươi (khi lớn lên mới hiểu đó là do ánh đèn rọi vào mặt khi chụp hình). Người ta nói ông thông thạo nhiều ngôn ngữ nước ngoài như tiếng Pháp, tiếng Anh, tiếng Nga, tiếng Tàu. Người ta nói ông tên là Nguyễn Ái Quốc, không vợ không con, thánh thiện như một ông thánh. Người ta nói ông là một nhà báo có tài, trong thời gian ở Pháp đã viết nhiều bài báo bằng tiếng Pháp để tố cáo chế độ thuộc địa của Pháp ở nước ta. Và từ khoảng hai mươi năm trước đây cho đến nay, người ta còn nói ông là một nhà tư tưởng, với cụm từ “tư tưởng Hồ Chí Minh” được lặp đi lặp lại không ngừng trong báo chí sách vở của chế độ cộng sản Việt Nam.

Cộng sản là một chế độ toàn trị, sự sống của chế độ dựa trên hai yếu tố chính: bạo lực và dối trá. Bạo lực là sẵn sàng tiêu diệt những ai không đồng ý với mình, còn dối trá là tạo một màn lưới tuyên truyền rộng khắp và duy nhất để chỉ lặp đi lặp lại nhồi vào sọ của dân chúng những điều do đảng chế ra, bất chấp sự thật. Thảm cảnh của giết chóc và dối trá thì quá nhiều, chất cao như núi tại khắp các quốc gia bị cộng sản cai trị kể từ năm 1917 đến nay.

Từ khi đảng cộng sản Việt Nam ra đời cho đến thời kỳ cai trị cả đất nước, hai yếu tố bạo lực và dối trá vẫn bám chặt lấy chế độ như một lẽ sống. Sự bắt bớ, đàn áp tiếng nói dân chủ hiện nay như thế nào, cả thế giới đều biết. Và để biện minh cho hành vi bạo ngược, không có cách gì khác hơn là lấp liếm và dối trá. Vì thế mà cả nước có 700 tờ báo mà phải răm rắp tuân theo chỉ thị của một tổng biên tập, là đảng Cộng sản. Đó là sự dối trá được hệ thống hóa, có chỉ huy một cách quy mô. Bản chất nguyên thủy của chế độ cộng sản, dù qua bao biến thiên của thời đại, vẫn y nguyên tại Việt Nam.

Quay về sự huyền thoại hóa ông Hồ Chí Minh, thì chẳng qua là dùng đúng các chiêu thức quen thuộc của phong trào cộng sản quốc tế mà các cán bộ nòng cốt của đảng đã học từ bên Nga. Đối với một dân tộc nhược tiểu bị nô lệ như dân tộc ta vào giữa thế kỷ 20 thì tha hồ cho họ vẽ vời, từ một nhân vật với tất cả thuộc tính phàm tục (trong một vài lãnh vực, như tình dục chẳng hạn, thì rất phàm tục nữa là khác) của con người, bằng thủ thuật tuyên truyền họ biến thành ông thánh, thành cha già của cả một dân tộc.

Nhưng may thay, chúng ta đang ở trong một thời đại của thông tin bùng nổ, không có sự thật nào có thể bị giấu diếm mãi được, cá nhân ông Hồ dần dần được nhận diện trở lại cho đúng với con người thật của ông, với tất cả cái mạnh cái yếu, cái tốt lẫn cái xấu của một con người sống trong cõi hồng trần này. Những loại tuyên truyền rẻ tiền kiểu như “mắt cụ Hồ có hai con ngươi” thì tự nhiên bị quần chúng loại bỏ từ lâu rồi. Nhưng có những loại dối trá khác liên quan đến lịch sử thì cần phải có người phanh phui tới nơi tới chốn, để cho dân tộc và thế giới không còn bị lừa dối, mà chính vong linh ông Hồ cũng được nhẹ nhõm vì được tháo gỡ ra khỏi những cái án gian lận từ văn học đến chính trị, mà trước kia, chính ông hay tay chân của ông, bất chấp sự thật và sự lương thiện, đã bịa ra.

Loạt bài “Văn bản Nguyễn Ái Quốc” của tác giả Thụy Khuê vừa đăng tải trên Diễn Đàn Thế Kỷ trong tháng Ba vừa qua chính là một cố gắng làm sáng tỏ một sự dối gạt. Thụy Khuê đã dựng lại một giai đoạn lịch sử tại đất Pháp trong các thập niên 1910 và 1920, trong đó một nhóm người Việt yêu nước đã cùng nhau hoạt động nhằm tranh đấu cho nền độc lập của nước nhà. Loạt bài đã làm minh bạch một điều: cái tên Nguyễn Ái Quốc thời bấy giờ là một cái tên chung, những người trong nhóm như Phan Văn Trường, Nguyễn Thế Truyền, Nguyễn An Ninh viết các bài báo phê phán chế độ thực dân đều ký tên chung ấy. Nhưng về sau, Hồ Chí Minh nhận mình là Nguyễn Ái Quốc, cũng mặc nhiên nhận luôn mình là tác giả của tất cả các bài viết, và đặc biệt hơn nữa, trong cuốn sách của Trần Dân Tiên (tức Hồ Chí Minh), tác giả tự nhận mình đã viết cuốn Le procès de la colonisation francaise (Bản án chế độ thực dân Pháp) xuất bản tại Paris hai năm sau khi Nguyễn Tất Thành (tên thật của Hồ Chí Minh) đi Nga. Theo nhận xét của Thụy Khuê, Nguyễn Tất Thành không đủ trình độ Pháp văn để viết cuốn sách cũng như các bài báo. Điều này dễ hiểu, vì Nguyễn Tất Thành khi ở Việt Nam chưa học hết tiểu học, khi qua Âu châu phải làm lụng để sống và hoạt động, không hề đi học thêm, nên vốn tiếng Pháp chỉ đủ để giao tiếp bình thường chứ không thể đủ dồi dào và tinh tế để viết sách, viết báo.

Luận cứ ấy đã được đoạn phim phỏng vấn Hồ Chí Minh năm 1964 xác nhận. Khi trả lời nhà báo bằng tiếng Pháp, Hồ Chí Minh đã cho mọi người thấy trình độ tiếng Pháp của mình tới đâu (trong cuộc phỏng vấn có một người ngồi ngoài tầm ống kính thu hình để nhắc tuồng về tiếng Pháp). Trình độ tới đâu thì hiện nguyên như thế, đó là điều bình thường và là một biểu hiện chân thật nhất, không thể che giấu và đánh lừa người khác. Vậy sau bao nhiêu phù phép của đảng Cộng sản Việt Nam để gán cho Hồ Chí Minh là tác giả cuốn sách không phải do mình viết, bên cạnh công trình nghiên cứu công phu của Thụy Khuê, đoạn phim phỏng vấn này đã nói lên toàn bộ sự thật: với một trình độ tiếng Pháp như thế, Hồ Chí Minh không thể nào là tác giả cuốn Le procès de la colonisation francaise.

Mời quý độc giả theo dõi hình ảnh và âm thanh cuộc phỏng vấn qua địa chỉ youtube:
http://www.youtube.com/watch?v=OW4ISLg-Csw

Lời lẽ hỏi và đáp trong cuộc phỏng vấn trên đã được ông Nguyễn Ngọc Quỳ ở Paris giới thiệu và ghi lại, ngày 5 tháng 4, 2011, như sau:

Nghi án lịch sử:
trình độ tiếng Pháp của Hồ Chí Minh

Gần đây, trên các Diễn Đàn, thấy phổ biến rộng một tài liệu video của INA (Viện Quốc Gia Pháp tồn trữ tài liệu Âm thanh và Hình ảnh) : Hồ Chí Minh trả lời phỏng vấn bằng tiếng Pháp, tháng 6, 1964.

Rất nhiều người Việt ở Pháp được nghe nói đến Nguyễn Ái Quấc là tác giả cuốn « Le procès de la colonisation française » (Bản Án chế độ thực dân Pháp) xuất bản năm 1925 (1926, theo bản lưu trữ ở Đại Thư Viện Quốc Gia, Paris).

Trong Hồi ký Trần Dân Tiên do Hồ Chí Minh viết để tự bốc thơm, tác giả ghi : « Ông Nguyễn chỉ viết một quyển sách duy nhất là quyển ‘Bản án chế độ thực dân Pháp’; quyển này gồm những tài liệu chống thực dân Pháp, trích trong những sách của người Pháp viết để ở thư viện quốc gia » (trang 37). Thuỵ Khuê đã sưu khảo văn bản cùng nội dung và kết luận chắc nịch là Hồ Chí Minh chưa đọc quyển Bản Án chế độ thực dân Pháp. Nói gì đến là tác giả?

Chu Ân Lai và Hồ Chí Minh 1958

Không mấy khi có dịp nghe Hồ Chủ tịch mến yêu trả lời bằng tiếng Pháp, ta cũng nên nghe qua để thưởng thức trình độ siêu-Việt của Người.

Thật là thất vọng ! Vì những lỗi Pháp ngữ vô số, những lỗi văn phạm sơ đẳng. Làm sao với khả năng chừng đó mà có thể viết được cuốn Le procès de la colonisation française ??
Thêm một huyền thoại tan vỡ. Ô hô !

Than ôi cho Đảng. Than ôi cho những người trong nước còn chưa biết là đã bị bịp.

HCM, Nguyên văn phỏng vấn và trả lời bằng tiếng Pháp

Est-ce que vous pensez, Monsieur le Président, qu’il y a une solution militaire à la guerre du Sud Viêt Nam ?

Non, parce que ah, vous savez bien que le peuple Viêt Nam, c’est un Un, et le pays du Viêt Nam, c’est Un. Les Américains veulent faire une guerre d’agression, comme qu’ils disent, une guerre non déclarée. Comme vous savez aussi, vous avez pu lire dans la presse mondiale, que plus la guerre prolonge, plus les Américains et leurs valets, comment dire ça, (se tournant vers quelqu’un à côté), sa lầy… s’enliser… et plus, ils supportent des échecs comme vous savez là récemment.

Par conséquent, la guerre ne peut pas durer éternellement, et je suis très heureux que les politiciens haut placés français ont reconnu cela.

Hồ Chí Minh và cố vấn Tàu ở Việt Bắc.

Vous pensez que le général de Gaulle pourrait en quelque sorte, à un certain moment, arbitrer le conflit ?

Arbitrer ! Qu’est-ce que vous comprenez par le mot arbitrer ? Nous ne sommes pas des équipes de foot ball. (Rire et ricanement.)

Au-delà des Accords de Genève si je ne me trompe, une idée du général de Gaulle est la neutralisation de tout le Sud-Est Asiatique. Est-ce c’est une idée qui vous paraît intéressante ?

Comme j’ai déjà dit quelquefois, c’est une idée intéressante, mais ça dépend la volonté de ces peuples, et… la manière comment on procède.. à la réaliser.


C’est une grande question.. et je ne peux pas dire que je suis d’accord,…je ne dis pas que je ne suis pas d’accord, n’est-ce pas ? Parce que.. vous dites fleurs, fleurs ; il y a beaucoup de sortes de fleurs, il y a des roses, des blanches, des rouges, des fleurs qui sentent bon, d’autres qui ne sentent pas bon… , mais on dit fleurs, n’est-ce pas ?

Monsieur le Président, nous avons constaté avec chagrin au cours de notre voyage au Nord Viêt Nam, que l’influence française est devenue à peu près inexistante dans votre pays. Les moins de 25 ans ne comprennent plus du tout le français. Et je me demande si, à votre idée, des rapports peuvent se rétablir tels que la France continue à jouer… une sorte de rôle culturel ?

Avec la France surtout, et avec tous les autres pays, nous voulons avoir une coopération amicale, culturelle, économique, etc… , mais je suis sûr que vous ne voulez pas avoir, n’est-ce pas, que la France ait l’influence qu’elle avait avant, … c’est une autre chose … mais coopération culturelle, économique, qu’est ce qu’il y a encore ?, sportive par exemple, etc…etc… nous, nous désirons.

Si la guerre se cristallise au Sud et se poursuit encore pendant quelques années, pensez-vous que l’avenir économique du Nord Viêt Nam soit viable ?

Je suis sûr que ça non seulement viable, mais ça progresse. Parce que vous avez vu vous-même, vous avez constaté vous-même que, ici, nous travaillons beaucoup, notre peuple travaille beaucoup, avec abnégation, n’est-ce pas ?, et avec dévouement, avec enthousiasme.

D’un côté, nous travaillons pour…, comment dirais-je, pour principalement, n’est-ce pas, de nos propres forces, et aussi nous avons l’aide fraternelle des pays socialistes.


Jusqu’ici, nous avons déjà réalisé des progrès, pas tant comme nous le voulons, nous avons réalisé des progrès et dans l’avenir, nous progressons nous-mêmes.

Vous mentionnez là l’aide des pays socialistes. Est-ce que cette aide ne s’est pas trouvée légèrement compromise à la suite du conflit idéologique entre la Russie et la Chine ?

Non,…… parce que ces questions, n’est-ce pas, n’est pas différence idéologique entre nos différents partis-frères, c’est nos affaires intérieures ; ça passera et l’union…l’unité, ça se fera. Mais l’aide fraternelle continue, continuera, c’est très précieuse pour nous.

Certains ont l’impression chez nous, Monsieur le Président, que le Nord Viêt Nam se trouve actuellement assez isolé, asphyxié même, et, politiquement , il ne pourra difficilement éviter de devenir une sorte de satellite de la Chine. Qu’est-ce que vous répondez à ça ?

JAMAIS !! (Comme un cri)

Nguyễn Ngọc Quỳ
Paris, 5-4-11

*

Vì phẩm giá của mình, dân tộc Việt Nam phải dần dần ra khỏi tất cả những sự lừa dối mà đảng Cộng sản đã áp đặt. Một dân tộc có phẩm cách không thể cứ cúi đầu tụng đọc những điều do một bọn người lừa dối chuyên nghiệp bịa ra được. Những người có công thực sự trong cuộc tranh đấu trên đất Pháp: Phan Châu Trinh, Phan Văn Trường, Nguyễn Thế Truyền, Nguyễn An Ninh… phải được đặt để lại đúng vị trí và công lao của họ, không thể để cho một bọn dối trá chuyên nghiệp nhập nhèm đánh lận con đen sửa chữa lại lịch sử và trâng tráo ăn cắp công trình của họ. Lịch sử Việt Nam là của dân tộc Việt Nam, phải gồm sự thật chân chính, không thể do những kẻ gian dối chuyên nghiệp bịa đặt và đánh lừa.

Dân tộc Việt Nam phải ra khỏi bóng đêm của bịp bợm và lừa dối, để sống bằng Lương Tri Trong Sáng và Sự Thật Lịch Sử do tiền nhân của chúng ta để lại. Chúng ta phải là một dân tộc văn minh giữa một nhân loại văn minh.

CAM VŨ

Comments
3 Responses to “DỐI TRÁ CUỐI CÙNG PHẢI BẠI LỘ ( Bác Hồ dốt tiếng Tây )”
  1. veryhart nói:

    ấy ơi. tớ cũng học tiếng pháp gần 16 năm rồi.bác nói hay mà. có phiên dịch là tất nhiên bởi một cuộc phỏng vấn mang tiếng nói của dân tộc Việt Nam ra quốc tế thì cần phải có một người giúp đỡ Bác là đúng thôi. giọng Bác có hơi thiên về giọng marseille nhưng về ngữ pháp chẳng có gì là sai cả. có thể bạn không biết nhưng tiếng pháp văn nói khác văn viết nhiều lắm, Bác sống ở Pháp nhiều năm nên chuyện Bác dùng văn nói nhiều hơn, cũng là để tạo cảm giác gần gũi hơn thôi bạn ah.

  2. khuyetdanh nói:

    Chẳng cần đến cao siêu gì cho ghê gớm,bọn hoc sinh đi du hoc mấy năm nói tiếng nước ngoài vèo vèo.Thấy hoc trong nước thì có vẻ khó chứ ra nước ngoài tiếp xúc thường xuyên thì nói được không phải là chuyện khó gì.Làm như nói tiếng nước ngoài là khó lắm vậy.Còn việc viết thì cũng không khó gì đâu, đã nói được thì chỉ cần chăm đọc báo hay các truyện tiếng nước ngoài là viết được thôi.Còn như con người ai chẳng có lúc quên ,chính ngôn ngữ mẹ đẻ của mình mà lâu không sử dụng còn bị quên đi ít nhiều nữa là tiếng nước ngoài.Có vậy thôi mà cứ làm như …. không có ai là hoàn hảo cả con người là như vậy đó…

  3. khuyetdanh nói:

    Tôi cho rằng nếu lấy việc dốt tiếng Pháp mà bảo rằng ko viết được sách là ko ổn, nhiều trường hợp người viết chỉ phát triển ý tưởng, sau đó nhờ người khác chỉnh sửa ngữ pháp. Nếu đã chuyển đến tòa soạn để xuất bản, họ cũng chỉnh sửa tiếp mà.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: