TỰA CÁT BỤI #1 Thi Lão HÀ THƯỢNG NHÂN

TỰA

CÁT BỤI  #1

Thi Lão HÀ THƯỢNG NHÂN 

Cuộc đời vốn vô thường, nay còn mai mất. Sinh để mà diệt, có để mà không, còn để mà mất. Lão Tử nói: “Tạo Hóa bất nhân.” Thật ra, không phải Tạo Hóa bất nhân, mà, Tạo Hóa vô tình trước mọi sự, thản nhiên trước mọi việc.

Cổ nhân khắt khe ư? Nhiều người đẹp cỡ Tây Thi, Chiêu Quân mà cổ nhân nỡ bảo đó là “cái túi da đựng mớ thịt thối.” Sự thật vốn tàn nhẫn. Sự sống là tự đánh lừa mình bằng những ngôn từ hoa mỹ. Thật ra, chỉ vì cổ nhân đã thấu suốt tận ngọn ngành nguyên ủy mà thốt lời chân thật vậy.

Suy đến cùng thì đời người chẳng có gì cả. Sống lâu hay chết yểu thì cũng có lúc bắt đầu và chấm dứt. Cho nên cổ nhân lại nói: “Không có thọ yểu, không có  sang hèn.” Dù biết đời không có gì cả mà tác giả Võ Thạnh Văn lại làm KINH VÔ THƯỜNG dài đến mười nghìn câu thơ lục bát!

Con người quả là một con vật phi lý. Lỗ Trí Thâm vừa đi tu vừa ăn thịt chó và uống rượu. Nguyễn Công Trứ thì lên Chùa lễ Phật mà “theo sau đủng đỉnh một đôi dì…” Đời người vốn vô nghĩa như cuộc đời vốn vô nghĩa vậy. Con người vốn vô lý như cuộc đời vốn vô lý vậy.

Tác giả Võ Thạnh Văn chắc chắn thừa biết câu: “Hữu danh bất như vô danh, vô danh bất như đào danh.” Đào danh là chạy trốn sự nổi danh. Trốn danh lại còn viết sách! Viết sách để làm gì? Để khoe kiến thức, thông thái, uyên bác, tài năng?… Hay ít nhất là “thốn tâm thiên cổ” gởi gắm tấc lòng mình lại cho mai hậu, mong gặp được kẻ tri âm, người tri kỷ.

Người xưa, Khổng Minh và Châu Do là hai kẻ thù bất cộng đái thiên. Du than: “Thiên sinh Du hà tất sinh Lượng.” Trời đã sinh Du sao còn sinh Lượng?! Thế mà khi Chu Du chết, Khổng Minh đã khóc bằng một bài điếu văn vô cùng thảm thiết. Hóa ra, giết Du mà Khổng Minh vẫn thật tình thương Du. Bởi, trong đời, Du mới đáng mặt tri kỷ của Khổng Minh Gia Cát Lượng Vũ Hầu vậy.

Tôi nghĩ Võ Thạnh Văn chẳng muốn khoe mình, cũng chẳng mong gì tìm được tri kỷ tri âm trong mai hậu. Uy Viễn Tướng Công Nguyễn Công Trứ chỉ muốn kiếp sau làm một cây thông đứng giữa trời mà reo, nhưng vẫn làm hết tập thơ nầy đến tập thơ khác. Bởi, không viết thì không chịu được. Bất bình tắc minh là thế đấy.

Chung cuộc, kẻ tài tuấn trong thiên hạ, từ đông sang tây, từ kim chí cổ, bất đắc dĩ mà phải viết, bất đắc dĩ mà phải làm văn chương đấy thôi. Âu cũng là cái nghiệp dĩ của một kiếp tài hoa nghiệp chướng nặng nợ văn chương. Võ Thạnh Văn cũng nằm trong cái định luật thường hằng muôn kiếp ấy.

Viết tại chung cư Sommerset park, San Jose, California, Đêm mồng 10 tháng Sáu, năm 2007.

HÀ THƯỢNG NHÂN

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: