Trừ đi thơ Chế lan

Trừ đi

Sau này anh đọc thơ tôi nên nhớ
Có phải tôi viết đâu? Một nửa
Cái cần viết vào thơ, tôi đã giết đi rồi!
Giết một tiếng đau, giết một tiếng cười,
Giết một kỷ niệm, giết một ước mơ,
Tôi giết cái cánh sắp bay…trước khi tôi viết
Tôi giết bão táp ngoài khơi cho được yên ổn trên bờ
Và giết luôn mặt trời trên biển,
Giết mưa và giết cả cỏ mọc trong mưa luôn thể
Cho nên câu thơ tôi gày còm như thế
Tôi viết bằng xương thôi, không có thịt của mình.
Và thơ này rơi đến tay anh
Anh bảo đấy là tôi?
Không phải!
Nhưng cũng chính là tôi – người có lỗi!
Ðã giết đi bao nhiêu cái
Có khi không có tội như mình!

Comments
One Response to “Trừ đi thơ Chế lan”
  1. Lu Hà nói:

    Người ta ca ngợi Chế Lan Viên, trầm trồ là thơ bác học nhưng tôi thấy ông làm thơ lủng củng, ý tứ miên man, không gây xúc cảm xúc động gì, làm mất đi vẻ đẹp cuả thơ. Ông lại hay viết theo thể tự do bạ đậu viết đấy chẳng có khuân phép trật tự gì cả.
    Làm thơ giống như ngắm một cô gái đẹp, ngắm từ xa thì đẹp chứ dùng kính lúp để soi lên da thịt cô sẽ làm mất vẻ đẹp đi. Thơ ông Chế Lan Viên là vậy, cố tình viết khó hiểu để người ta bóp óc ra suy nghĩ tưởng là có gì triết lý cao siêu hay ho lắm. Đọc một bài thơ phaỉ mất thời gian suy ngẫm những câu tối nghiã cuả ông để tạo ra một dáng vẻ gì đó là thưà thãi. Đọc một bài thơ, đọc xong người ta thấy nôn nao trào ra một giọt nước mắt ngậm ngùi thương cảm như thơ Hồ Dzech, hay mộc mạc thanh thanh như Nguyễn Bính, hay thâm thúy êm đềm như Tản Đà v. v… mới đáng gọi là thơ. Nhưng Chế Lan Viên viết vài bài thơ về hồn ma bóng quỷ cũng rất hay, trí tưởng tượng khá nhưng lại là lúc ông còn trẻ chưa theo cách mạng. Kể từ ngày ông theo cách mạng thơ ông quá kém, tôi không nghĩ ông là nhà thơ nưã, tôi buộc lòng có ý kiến như vậy. Ai phản đối tuỳ họ, nhưng đây là ý kiến cuả riêng tôi. Mong các fun Chế Lan Viên hay các vị ăn theo đừng lấy đó làm tức tối thay cho người cộng sản.

    Nưả Đời Trừ Đi
    cảm tác thơ Chế Lan Viên: Trừ Đi

    Nực cười cho Chế Lan Viên
    Con chim khắc khoải triền miên kêu hoài
    Trái tim tăm tối rã rời
    Hồn thơ chết đuối dòng đời xông pha

    Ngày xưa tuổi trẻ la đà
    Đi mây về gió đậm đà tình thơ
    Theo bầy cộng sản Mao Hồ
    Thơ ông ngắc ngoải bơ phờ xác xơ

    Cái cần nên viết vào thơ
    Ông đem chôn sống dật dờ quỷ ma
    Buá liềm cờ đỏ ác tà
    Xôn xao Lê Mác mái đầu héo hon

    Cai thầu Tố Hữu luồn trôn
    Cùng Ngô Xuân Diệu bán buôn sơn hà
    Cỏ cây héo uá bốn muà
    Vành tang nấm mộ mịt mù đồng hoang

    Ba miền ảm đạm tang thương
    Giết đi triệu mạng thê lương hãi hùng
    Thân tàn ma dại não nùng
    Ông còn cố viết một rừng đười ươi

    Ngợi ca khỉ đột thành người
    Thơ ông chết ngỏm trừ thôi nưả đời
    Còn gì xót lại than ôi
    Đếm đi đếm lại một thời đã qua

    Phong sương râu tóc trắng đầu
    Đỏ lòng xanh vỏ ta bà khổ đau
    Nhân văn giai phẩm cơ cầu
    Án oan ngùn ngụt thiên thu ngậm hờn

    25.6.2012 Lu Hà

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: