Gởi Lê Vi, người thiếu nữ quần đỏ và chiếc áo dài trắng loang máu

Gởi Lê Vi, người thiếu nữ quần đỏ và chiếc áo dài trắng loang máu

Nguyễn Thị Thanh Bình
 
Giờ thì em biết đất nước mình buồn lắm phải không
Người ta nổi giận khi em không còn điểm trang những xác chết
Tôi vẫn nghĩ sao họ không giận mình làm kiếp đời giun dế
Khua trống khua chiêng làm gì trên những bài ca nô lệ
 
Em đã làm gì khi đi qua những con đường không còn cây xanh bóng mát
Đi qua những dãi bờ không còn biển xanh và bạt ngàn cá nhảy
Đi qua những rừng khô đã vẽ bảng cấm và bùn đỏ Tây Nguyên khai thác những đời riêng
Cuối cùng cho tôi được nhìn thấy em đi qua mặt những tên thái thú cuồng điên
 
 
Em ơi đất nước buồn chỉ vì mình em dám mặc quần đỏ trêu ngươi những đám hình nhân
Vậy mà tôi tưởng chỉ mình Trần Dần mới dám bày tỏ một chút lòng trắc ẩn:
“Tôi bước đi không thấy phố thấy nhà. Chỉ thấy mưa sa trên màu cờ đỏ”
Em lựa mặc chi quần đỏ đi biểu tình cho họ đánh em tơi tả
Lẽ nào màu đỏ sẽ dễ bị thương tổn và không ai trong chúng ta là không được soi rõ
Màu đỏ máu me kia của đất nước mình là màu buồn đậm ám ảnh cả những cơn mơ
Thế kỷ hỗn mang của những chiếc bóng dọa nạt nô tài nô dịch
Ôi dân tôi chịu đựng không chỉ là những nỗi đau “cá nước” là vô địch
Khi không màu đỏ trên quần em làm tôi nhớ màu cờ đỏ vui mừng “đại thắng” đến xốn xang
Tôi cũng xốn xang thấy mình là kẻ ích kỷ vô tích sự nhất trần gian
Tôi đã không tài nào đến đó như những quyết tâm yêu nước của tuổi trẻ máu chảy thời đại Trương Minh Tam, Chu Mạnh Sơn, Nguyễn Thanh Minh, Phạm Thanh Nghiên…
Để lãnh giùm em những cú đòn giáng mạng và cả những chiếc còng lịch sử
 
Dường như tôi chỉ giỏi ngồi ở nhà nhốt những vần thơ mà lòng run lẩy bẩy
Đâu được như cô giáo Lam ở Hà Tĩnh đã làm bọn chúng nổi cơn thịnh nộ
Với 100 tờ biểu ngữ phát không em cũng đã làm công viên hôm ấy ngỡ như có ngàn tiếng lá thở mạnh
Có cả lời thì thầm của giấc mộng biển xanh cá tươi xanh thùy dương xanh cây đời xanh
Nhưng mộng cũng chỉ là mộng thấu tận trời xanh
Khi đất nước mình đang có những người anh em quỳ gối thô bạo bất chấp những người thiếu nữ mong manh
 
Thật sự đất nước mình còn cần biết bao nhiêu những đổ máu trấn áp trấn lột
Bao nhiêu những vần thơ bài ca bị đóng đinh vào thập giá của những chấn song
Bao nhiêu những chiếc quần đỏ áo dài trắng loang máu đỏ trên những thảm cỏ cháy xác xơ đất nước
Bao nhiêu sự thật luôn bị thứ màu đỏ gian dối trổ tài đánh cược
Bao nhiêu trời đất bao la để không thấy đâu là quê nhà thực sự với trăm ngàn vết xước
 
Để thấy rằng đất nước đã quá bị rỉ sét vì những điều luật này nghị định nọ
Thôi em cứ đem những bước chân non để đổi lấy tự do
Chúng ta cần biết mấy những thánh tử đạo không chỉ biết cúi đầu đọc kinh cầu nguyện
Trong đêm tối Việt Nam em chính là đốm lửa nhỏ nhoi
Làm tôi xao xuyến.
ChXHUBpU8AAOPNE_thumb[4]
ChXHU1qUoAAO3zK_thumb[5]

Có thể bạn quan tâm

Họ là ai mà ác hơn giặc cướp?

Nhân danh ai họ ra lệnh đánh dân
Những người dân tay không và biểu ngữ
Những người dân biết chữ:
Độc lập Tự do Đất Nước của Nhân Dân.
Nhân danh ai họ ra lệnh đánh Con
Họ đánh Mẹ
Họ đánh Cha
Họ đánh Em
Đổ máu
Họ ăn gì mà ngu hơn bò lợn
Bò lợn dân nuôi còn có ích cho người.
Nhân danh ai…
Ôi Đất Nước tôi
Cây xanh – đẵn
Biển xanh – trào máu
Rừng – bùn đỏ
Sông – nước thì “nhập ngoại”
Nhân danh ai
Bóp cổ tiếng kêu đòi.
Chưa thấy bao giờ trên Đất Nước tôi
Những tấm ảnh trả lời cho tất cả
Những câu hỏi hơn lời thề khắc đá
Nhân danh ai mà câm tiếng trả lời.
Nhân danh ai ra lệnh đánh dân tôi
Họ ác hơn giặc cướp
Ôi Cha Ông bao phen thắng xâm lược
Có buồn không đẻ ra lũ đê hèn.
Tổ quốc này có người tỉnh kẻ điên
Tham sân si bao giờ cho hết được
Nhưng những kẻ rắp tâm xây mộng ác
Sẽ bị nhấn chìm dưới sóng lớn Nhân Dân.
Nguyễn Trọng Tạo's photo.
————————————————————

Khi cô họa sĩ thiết kế viết: có đi, có trải…

Nửa đêm, thức dậy, tôi đọc thấy những dòng này, Hương Tô viết sau một ngày bị bắt vì biểu tình bảo vệ biển và môi trường.
Em viết ngắn. Cho tôi ghi vài dòng trước khi bạn bắt đầu đọc cảm nghĩ của cô gái ốm yếu, nhỏ nhắn, cao 1,5m nặng 40 kg, tốt nghiệp nghề thiết kế một trường đại học nước ngoài, đang làm chuyên viên thiết kế cho một tập đoàn đa quốc gia. Hương là con gái của nhà báo Tô Hòa, Tổng biên tập báo Đảng Sài Gòn Giải Phóng và mẹ em là một sĩ quan Công An.
Những người bắt em, đánh em, thực ra họ là ai, không biết, thấy họ mặc sắc phục Thanh Niên Xung Phong. Tôi thắt lòng nhớ tới ông Võ văn Kiệt và câu nói nổi tiếng ông tặng cho lực lượng TNXP mà ông sáng lập, ngày ra quân: “Thành phố soi thấy tương lai rất sáng của mình trên vầng trán các em”. (Trong những người tham gia biểu tình và bị bắt còn có chị Châu, cựu biên tập viên báo Phụ Nữ và là mẹ của nhà báo Nguyễn Tập, thường trú báo Thanh Niên ở Bangkok. Còn bao nhiều thân nhân nhà báo và nhà báo tham gia, bị bắt, bị đánh đập nữa?).
Hương viết.
“Tôi đã về đến nhà. Trước tiên xin gửi lời cảm ơn chân thành đến tất cả mọi người có lòng quan tâm đến sự an toàn của tôi. Thật sự ấm lòng.
Tôi thì không lạ lắm khi mình bị bắt. Có thể vì họ nhìn thấy sự ôn hoà của tôi, sự thuyết phục đầy cảm hoá của tôi đối với lực lượng thanh niên xung phong (cũng chính là lực lượng vây bắt tôi), bởi tôi đối thoại thế này:
“Em hiểu các anh vì nhiệm vụ mà thực thi, chỉ xin các anh nghĩ cho gia đình mình một chút, khi cái mà các anh đang chống lại, lại là thứ đang cố giúp các anh, còn cái mà các anh phục tùng, sẽ không mang lại cho gia đình các anh miếng cá sạch nào để ăn đâu. Trong các anh, nếu ai quê gốc miền Trung sẽ hiểu.”
Nhiều người trong số họ cúi mặt, rơi nước mắt (không phải mồ hôi), tôi biết lương tri họ vẫn còn. Tôi tiếp: “Vậy bây giờ vợ, con, cha mẹ các anh trong nhóm chúng tôi, các anh sẽ đánh đập chứ?”
“Đánh hết, bắt hết!!!” Một ông chú đeo mắt kính nhìn tôi trợn mắt lên sừng sỏ.
Chưa đầy 10′ sau, cuộc xô xát cực mạnh xảy ra. Chiếc xe đầu tiên trong hình tôi chụp được, mọi người bị lôi lên ấy và đánh đập dã man sau lớp rèm được kéo kín lại. Tôi lên chiếc xe thứ hai (hoặc ba gì đó). Khi xô xát tiếp theo xảy ra, tôi ý thức rõ mình đang bị vây bắt chứ không phải là vô tình kéo theo. Những tiếng lệnh “lôi nó lên xe”, “đập chết mẹ nó đi” trong đầu tôi rất rõ, dù lúc này tôi đã bị xô ngã xuống đất, đá vào đầu, đạp vào bụng, kéo lê trên mặt đất trong khi cánh tay các anh em khác vẫn cố giành lại tôi. Vóc dáng nhỏ nhắn của tôi không hề khó để hai người họ quăng lên thềm xe như bao gạo, từ lúc đó, tôi hiểu mình sắp phải đối diện với những gì. Nói thật, tôi bị thế này nhiều người xót, nhưng không hề là gì so với những anh chị, cô chú đáng tuổi cha mẹ chúng mà đầu vẫn tuôn máu ướt vai áo, mũi vẫn xịt máu ra vì ăn đấm, và doạ giết. Nhưng quan trọng hơn hết, là qua những tiếng đồng hồ dài lê thê ở Hoa Lư, chứng kiến những sự “chuyên nghiệp” và “thân ái”, “hết mình vì dân” kia, tôi dù đau nhưng vẫn bình thản. Tôi không muốn khóc cho đất nước tôi, đồng bào tôi lúc ấy mà tôi chỉ cười. Bởi có đi, có trải, có chứng kiến, tôi mới có thêm cái quyền tự hào về người cha quá cố của mình, và tôi dám khẳng định một điều rõ như ban ngày với người dân Việt Nam rằng, bạo lực không gì khác chính là bằng chứng của sự sợ hãi, bất lực và đuối lý.
Một lần nữa xin chân thành cảm ơn tất cả các bạn. Hãy cho tôi ít thời gian sau hôm nay để cảm ơn từng người trong số các bạn nha.
ha.Hương
(Một bức ảnh trên tường nhà Hương)
image

Bàn tay của họa sĩ Ali Farzat và ngón tay trỏ của nhà báo Đỗ Doãn Hoàng

Lý Trực Dũng
2333556AliFerzatPQ
Họa sĩ Biếm họa Xyria nổi tiếng Ali Farsat vẽ tranh biếm họa cho nhiều báo quốc tế trong đó có báo Hàng ngày Le Monde của Pháp. Tranh biếm họa của Farsat rất sâu sắc chống lại sự độc tài, tàn bạo nên ông từng bị Tổng thống Irak Saddam Hussein dọa giết vì một cái tranh giễu cợt Hussein trong một triển lãm tranh biếm họa ở Paris. Xyria với chế độ độc tài của Al Assad từ năm 2.000 có hơn mười cơ quan mật vụ theo mô hình KGB của Liên Xô cũ và mô hình độc tài Triều Tiên hiện nay để theo dõi mọi động tĩnh cũa người dân chả khác gì một nhà tù khổng lồ – theo lời kể của hai vợ chồng một người bạn Xiri của tôi hiện sống ở Đức khi sang thăm Viêt Nam – nên năm 2003 tạp chí châm biếmAl-Dumari (Châm đèn đường) của Farsat bị đóng cửa. Không còn báo, ông đăng tải tranh biếm họa trong đó có nhiều tranh đả kích Tổng thống Assad trên Internet. Không thể ngăn cản được tranh biếm họa của Farsat, ngày 25.8.2003 một nhóm vũ trang đã bắt giữ và đánh đập ông dã man. Chúng đánh gãy một cánh tay ông, đánh dập hai bàn tay ông để cho ông hết vẽ. Nhưng Farsat vẫn kiên cường, không khuất phục, dập tay thì vẽ bằng chân! Lực lượng chống đối Xiri và chính phủ Mỹ đã cáo buộc chính quyền Xyria về vụ đàn áp này. Tháng 12.2003 ông được tổ chức Phóng viên không biên giới bình chọn là “Phóng viên của năm”. Hiện Aili Farsat đã rời được khỏi Xyria và đang sống lưu vong ở Kuwait. 
Đỗ Doãn Hoàng phóng viên báo Lao Động, một nhà báo trẻ đã bốn lần đoạt giải báo chí Quốc gia, năm 2015 được bầu chọn là nhà báo xuất sắc trong lĩnh vực điều tra chống lại nạn giết hại, buôn bán động vật hoang dã sau các chuyến tác nghiệp xuyên quốc gia. Sáng ngày 23.3.2016, ngay ở Hà Nội, anh đã bị 3 người lạ mặt chặn đánh tàn bạo giữa đường … may nhờ đội mũ bảo hiểm xe máy và giả chết nên anh mới thoát chết, nhưng ngón trỏ tay phải của anh bị chúng đánh nát bét. Lý do: anh đã và đang viết các bài phóng sự chống lại cái xấu, cái ác… nên chắc chắn đã đụng chạm đến không ít nhân vật không bình thường… Trước đó anh không ít lần bị hăm dọa đòi dừng ngay việc điều tra, viết báo… Nhưng với tư cách một nhà báo đúng nghĩa, anh vẫn tiếp tục công việc của mình… và bị trả thù dã man.
Ở Xyria 2013: Họa sĩ Ali Farsat bị đánh thùa sống thiếu chết, dập cả hai bàn tay một cách hèn hạ để cho ông hết vẽ. Nhưng Farsat vẫn kiên cường,không khuất phục… dập tay thì vẽ bằng chân!
imagesvvỞ Việt Nam 2016: Nhà báo Đỗ Doãn Hoàng bị đánh dã man dập nát ngón trỏ tay phải để anh không thể cầm bút. Hoàng cho biết anh sợ, rất sợ… cho tính mạng của mình và gia đình nhưng anh sẽ không dừng cuộc đấu tranh chống cái ác,cái xấu…
Cám ơn Ali Farsat và Đỗ Doãn Hoàng, hai người bạn đang dấn thân vì một xã hội hoàn thiện hơn.
Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: