Thơ Vũ Hoàng Chương

Thơ Vũ Hoàng Chương
Hoa trắng đầy mồ 
Não nuột tiếng ai vừa khóc 
Sương vẩn đục 
Khói mơ hồ 
Nhìn quanh chiều xám với tha ma 
Vắng tanh ôi chiều nơi tha ma 
Nhưng đâu đây ai khóc gần hay xa 
Mà thảm thiết hay thu vừa nức nở 
- Không không phải giọng hờn trong sắc úa 
Không cũng không âm nhạc của màu phi 
- Tiếng mùa thu ta lắng đã quen tai 
Nhưng gió tắt mà sao còn động cỏ 
Hoa lung lay vật vã nắm hương tàn 
Hay tiếng khóc dâng lên từ đáy mộ 
Của muôn đời chưa nín hận lìa tan 
Ngậm ngùi u uất 
Não nuột than van 
Oán thương chi mà cay đắng muôn vàn 
- Ta chẳng biết nhưng ai mà biết được 
Chân đứng lại hồn trôi vào thuở trước 
Tưởng chừng nghe thánh thót lệ người xưa 
Hán Minh Phi muôn dặm đất Thuyền Vu 
Tiếc cung điện Trường An còn nức nở 
Ai vụng tính để cung đàn lỡ dở 
Ai quên lời sai hẹn lúc chia tay 
Mắt mòn trông ải Nhạn khói mây đầy 
Ngậm ngùi u uất 
Não nuột chua cay 
Oán thương chi mà xương máu tràn đầy 
- Sao tiếng khóc còn dâng thê thiết mãi 
Bóng chiều buông đã lạnh kín tha ma 
Từ cõi âm còn vẳng đến lòng ta 
Niềm di hận của ai người bạc mệnh 
Tay run rẩy nhưng không vì gió lạnh 
Bỗng để rơi trên cỏ nắm vàng hương 
Ta vừa thấy một linh hồn mỏng mảnh 
Níu vai ta đòi trả lại yêu đương 
Lòng chơ vơ rùng rợn nỗi kinh hoàng 
Lời cay đắng tưởng vô cùng bất tuyệt 
Ngậm ngùi thống thiết 
Rầu rĩ thê lương 
Tiếng nức nở trên vai nhường rỏ huyết 
Niềm oán hận càng nghe càng rõ rệt 
Ôi trăm đau nghìn tủi quá bi thương 
Chiều hôm nay ta viếng mộ một tình nương
Advertisements
Comments
One Response to “Thơ Vũ Hoàng Chương”
  1. thotinhluha nói:

    Hận Tình Vương Chiêu Quân
    cảm đối từ thơ tự do của Vũ Hoàng Chương

    Ôi nức nở giun cười dế khóc
    Hoa tím bay chồn sóc thê lương
    Rừng hoang đom đóm hơi sương
    Hồn ma áo trắng vấn vương thế trần

    Sầu quan tái giai nhân bạc bẽo
    Lệ Chiêu Quân tàn héo khói nhang
    Trớ trêu duyên nợ dở dang
    Hồng nhan bạc mệnh bẽ bàng ngàn thu

    Cuốc khản giọng oan thù sắc úa
    Gió mùa đông ủ rũ ngang tai
    Heo may ngọn cỏ bi ai
    Tuyết dày phủ lấp tuyền đài thảm thê

    Con vựợn cái dãi dề mưa nắng
    Dừng bước chân cay đắng làm sao
    Độc hành lữ khách ly tao
    Lạc đà sa mạc ruột cào dạ đau

    Hán Minh Phi mày trau mắt biếc
    Khói mây đùn nuối tiếc Trường An
    Tay ngà nhỏ máu dây đàn
    Nhạn kêu đứt ruột non ngàn ải quan

    Mối sầu hận trăng tàn thê thảm
    Thác suối reo ảm đạm dây leo
    Âm hồn lạnh lẽo cheo leo
    Liễu xanh rũ tóc hắt heo gió lùa

    Vương miện hậu bốn mùa cô quạnh
    Hồ Yên Chi nỡ trách Thuyền Vu
    Tỳ bà sớm tối ngao du
    Hán triều ngoảng mặt cung ru oán hờn

    Cuộc đổi chác chập chờn hạnh phúc
    Sáu mươi năm thu phục Hung Nô
    Ngàn năm còn lại nấm mồ
    Người qua kẻ lại ô hô hỡi nàng…!

    Ta cúi xuống nhẹ nhàng khấn vái
    Nắm hương vàng tê tái bảng son
    Môn quan gìn giữ nước non
    Thiên sầu vạn cổ héo hon cõi lòng…!

    16.8.2016 Lu Hà

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: