Tâm Sự Với Lý Lắc Về Thơ Tình – Lu Hà

Tâm Sự Với Lý Lắc Về Thơ Tình


Lý Lắc: “Tình – là căm phẫn vô cùng nhưng lại hận không triệt để

Là tê tâm liệt phế, nhưng lại đau không chết tâm

Là nhạt như thủy, nhưng có ngày tỉnh lại, đã không xa lìa không vứt bỏ

Không oán không hối, bỏ không được, buông cũng chẳng đành.

Vốn dĩ tình… là không thể tránh được.“

Kìa Toà Thiên Hương

Cảm hứng với Lý Lắc

Mắt nai ươn ướt rừng xanh

Thơm mùi hoa bưởi yến anh chuyền cành

Hồn mây rền rĩ năm canh

Lòng say sương gió kinh thành khổ đau

Tình thù ai oán vàng thau

Giai không tứ đại nát nhàu cỏ hoa

Rưng rưng suối lệ nhạt nhòa

Bình minh thức dậy kìa tòa thiên hương

Sen hồng nuối tiếc nõn nường

Giọt mưa lã chã môi hường mọng xinh

Phẩm tiên đôi trái rung rinh

Đào non ngây ngất thần linh quay cuồng

Dìu nhau lên đỉnh thiên bồng

Ngưu Lang Chức Nữ cầu vồng kim ô

Thỏa thuê ong bướm hải hồ

Tuôn châu nhả ngọc nhấp nhô ái tình

Noel xao xuyến hai mình

Giao loan hợp cẩn bóng hình lồng nhau

Ngàn năm mộng ước trước sau

Thơ tình rạo rực trầu cau trâm cài

Trăm năm mắt phượng mày ngài

Mười năm dâu bể dấu hài bên sông

Hẹn thề kết sợi chỉ hồng

Sông Tương vọng tiếng tơ đồng trong veo!

3.12.2016 Lu Hà

Thơ tình là thả hồn vào côi hư vô giả thực lẫn lộn, đạt tới cảnh giới thiền định vô ý thức của ái dục đam mê mà lý trí bộ não không kiểm soát nổi.

Đại sư thật ra không chối bỏ dục vọng, các ngài biết rõ nhờ dục vọng cao mới có sáng tạo nghệ thuật thơ văn kiến trúc hội họa âm nhạc. Bên cạnh ưu điểm của tính dục là tham sân si sinh tử luân hồi khổ đau. Nên các ngài chủ trương diệt dục nhưng hoàn toàn không chối bỏ mà chuyển hóa sang thiền định để huớng tính dục vào miền thôi miên hư vô sắc không.

Thơ do tưởng tượng hư cấu theo dòng mơ tưởng miên man thôi miên quyến rũ. Câu chữ xếp đặt sao cho có lề luật nghệ thuật. Ai đó dám bảo: Lão gìa này hư thân mất nết, tóc đã bạc mà còn lả lướt mây gió với các cô gái tơ là từ tâm ma ích kỷ hẹp hòi không thích đọc thơ của người khác mà mình nghĩ nát óc không ra. Người Việt nặng cái thói hư danh hão huyền tham lam, chỉ thích ai đó viết gì đại diện cho mình có tí ti manh mún là tản thưởng. Thi sĩ Tô Đông Pha rất thích giao du với các thiền sư nhưng ông có 8 bà vợ, Uy viễn tướng công Nguyễn Công Trứ râu tóc bạc phơ còn cưới hàng tá hầu non. Vậy Hà lão phu còn trai trẻ chán. Tuổi cao tâm hồn trẻ trung vẫn là người trẻ. Tuổi ít mà tâm hồn gìa cỗi tức là người già vậy.

Thiên hạ nhiều người không hiểu cái tình cảm cá nhân là thiêng liêng vĩ đại. Con người là trung tâm của vũ trụ. Con người ai cũng có bản ngã tự ngã tự nhiên riêng. Chỉ có thơ mới ra đưọc cái bản ngã ,tự ngã là những lời chân thành nhất. Người ta có thể mánh mung miệng lưỡi nịnh bợ cấp trên thủ lãnh nịnh bợ quần chúng số đông để lừa người khác vào tròng mà thủ lợi nhưng nói ra từ khát vọng yêu thương, dục vọng, ái ân, tha nhân bác ái thì lại sĩ diện lại sợ mà không dám nói ra hoặc không đủ lý trí cảm xúc cảm hứng và trí tưởng tuợng tài năng thiên bẩm mà viết ra.

Con người là sáng tạo của Thiên Chúa toàn năng chứ không phải từ con khỉ hay con vựợn sinh ra hay phát triển dần lên. Khảo cổ mới nghiên cứu vài cái hộp sọ tinh tinh mà bảo hao hao giống sọ người là còn suy diễn thô thiển tùy tiện. Khỉ vượn là đại diện bầy đàn ai cũng giống ai, cao cùng cao, thấp cùng thấp. Tiến lên xã hội cộng sản ai cũng biết làm thơ, xinh đẹp thông thái uyên bác như nhau, không còn kẻ ngu người dại là cuồng ngôn là xảo trá lươn lẹo thiếu cơ sở biện chứng pháp lô gích học.

Còn bảo thơ nặng cái tôi, cái cá nhân chủ nghĩa là không tốt. Đó là lập luận ngu xuẩn của hạng thảo dân nô tài vô học vô tri vô giác. Tớ làm thơ tặng Lý Lắc thì Lý Lắc like là hợp tự nhiên. Nhiều người có thể thích đọc lén lút, nhưng không có can đảm dám like ta mặc họ. Có khi còn gỉa vờ chê bai công kích là lão gìa này dâm quá, phải rủ nhau tìm bạn bè xúm vào ném đá đánh hội đồng vạch cái bản mặt dâm của hắn ra cho bõ. Chúng mình là dân tiết hạnh có đạo đức Khổng Giáo không dâm ô thơ ca hò vè ý chung chung  mang tiếng nói tập thể quần chúng nhân dân lao động mới là đáng hãnh diện tự hào.

Lu Hà chả cần ai vạch cái dâm ra thì cái dâm của thơ  nó cứ lồ lộ lõa lồ phơi phới ra rồi tự do vô cùng với trời đất cát bụi gió mưa vần xoay theo vũ trụ thiên thể hành tinh vệ tinh…

Ai like cảm thông thì mình vui vẻ thầm cám ơn. Thơ là tiếng nói của trái tim cõi lòng chứ không thể nói là do vui tếu nhếu nháo mà làm thơ, thơ vô thuởng vô phạt, làm thơ để giết thời gian rảnh rỗi nghêu nhao cho khỏi buồn chống ngáp ngủ.

Có khi những cái vớ vẩn thì họ tranh nhau like vì bản tính ù xoẹ mặc áo thụng vái nhau  dĩ hoà vi qúy của nguời Viẹt Nam không tự do và không muốn có tự do thích sống theo tập quán bầy đàn có tù truởng, lãnh tụ chỉ đao công bằng ai cũng như ai .

Nếu thiên hạ còn ngu xuẩn cố chấp tôn vinh cho tiếng nói tập thể tiếng nói bầy đàn tất nhiên nền văn thơ Việt Nam sẽ nghèo nàn cằn cỗi, thơ tuyên truyền đánh bóng lãnh tụ nâng đỡ tinh thần tập thể sẽ có cơ hội thống trị tác yêu tác quái

Cám ơn cô Lý Lắc viết ra những dòng tâm sự đoản văn từ tâm hồn cõi lòng mình mà uơm mầm cho hồn thơ lão phu nảy nở.

Con người tự do yêu cái bản ngã, muốn khoe cái bản lai diện mục riêng rẻ của mình là con người đúng nghĩa của kiếp làm người không phải là tập hợp những con số  để nướng vào lò lửa mà thân chồng xác đống chả cần phải thương tiếc gì. Một cá nhân sinh ra trong trời đất là niềm vui của tạo hóa. Hãy làm thơ viết văn nói về cái tôi của mình đi. Chính mình không hiểu mình là ai thì làm sao mà biết tất cả thiên hạ họ muốn gì?

Lý Lắc:”Tâm, đã chết.

Tình, đã hết.

Vì cớ gì phải níu kéo nhau?

Vì cớ gì khiến lòng ta lưu luyến?

Một câu nói, vì yêu sinh hận, nghe qua sao thật đắng cay, như tiếng cười mỉa mai đầy châm chọc…“

Tâm tình luôn rằng buộc níu kéo nhau. Người ta hay nói chữ tâm tình nhưng hiểu thật sậu sắc ý nghĩa của tâm tình nhiều người còn loạng choạng. Tâm chết tình hết là biện chứng duy tâm. Cớ gì khiến lòng ta khiến lòng lưu luyến là bởi cái chấp ngã cố thủ không chịu buông bỏ mà thôi.

Cô Lý Lắc biện giải rất đúng trái với nguời vô thần. Nguời thiên Chúa tin có linh hồn bất biến vĩnh cửu, Phật tin có cái nghiệp căn lưu truyền. Nhân duyên quả là vô thường tức là tự nhiên quy luật thông minh của vũ trụ. Nhân lành quả lành, gieo nhân xấu gặt qủa xấu. Còn duyên là căn nghiệp có trước, có khi hội đủ yếu tố cần và đủ như sắc đẹp, duyên dáng, kiều diễm, thỏ thẻ ngọt ngào tri âm tri kỷ bạn hồng nhan là cái duyên tự nhiên cho thơ.  Tôi với cô Lý Lắc có duyên thơ nhưng không vướng nợ tào khang. Nên mỗi người một nơi đông tây xa cách, góc bể chân trời, kẻ nam người bắc. Tuổi tác chênh lệch khác nhau mà tâm hồn cảm hứng lại dạt dào có khác chi Đường Minh Hoàng và Dương Qúy Phi, nàng Tây Thi và Phù Sai đâu? Chẳng cần củi rơm mà lò hồng vẫn bén là do ngọn lửa tam muội, nước tam muội trào nên nóng bỏng ướt át mà thôi. Âu cũng nhờ cái nhân gieo lên từ ngàn kiếp âm ỉ quạnh hiu từng thiên niên kỷ nay có cơ hội gặp nhau trên mạng Facebook,nên cái duyên thơ nảy nở.

Ta không được nhân gieo qủa hái kim bôi hợp cẩm buông mành trúc hoa thiên địa nhất bái, tông đưòng nhị bái, phu thê giao bái trong cảnh song hỉ lâm môn thì cũng còn cái duyên thơ để lại cho thế gian này.

Tình như áng mây trôi bèo dạt khi tụ khi tán chớ nên lấy đó mà muộn phiền. Có khi trong cái bất hạnh cái thất tình lại nảy sinh ra mầm hạnh phúc mới. Có khi giàu sang phú qúy ân trạch dồi dào lại là căn nguyên mầm họa cho mai sau.

Vậy tốt hơn là binh thản chấp nhận cái vô thường tức là theo ý trời  máy trời vận hành theo quy luật tự nhiên, quy luật của tình cảm tâm linh nghiệp quả. Yêu sinh hận, yêu nhau lắm cắn nhau đau là do từ cái tâm chấp thủ không chịu buông thả nuối tiếc căm giận hằn học mà nuôi chí phục thù mà thôi theo kiểu Tàu: Quân tử 10 năm báo thù chưa muộn, tức là 10 năm người đó sống bất hạnh không có niềm vui lúc nào cũng nuôi một mối thù. Báo thù xong cảm thấy vui cười ha ha một tiếng rồi ngã lăn quay ra cũng xong một kiếp đời cố chấp. Thảm thương thay.

Theo kinh nghiệm Hà lão phu chả cần trả thù tình mà cứ sống cho thật tốt, sống đàng hoàng cao đẹp cao vọng tâm linh hơn kẻ tình nhân ngu xuẩn đần độn bạc bẽo là mình chuyển bại thành thắng rồi. Cái thắng lợi của tâm linh là cô Lý Lắc đã làm tâm hồn trái tim Hà thi sĩ tuôn thơ ra đó.

Mấy ai được như cô được Hà thi sĩ ưu ái, âu cũng là cái duyên trời cho cô ạ.

3.12.2016 Lu Hà

 

Dòng Thơ Trường Ca Chùm 27

Trường Ca Nước Non Tủi Hổ

Cảm đối thơ Tô Nhật Mỹ

Nguyễn Hoàng Đức cùng Tô Nhật Mỹ

Lệ tuôn trào thế kỷ bi ai

Việt Nam thống thiết u hoài

Lu Hà thổn thức canh dài thở than

Hồn Việt khóc non ngàn biển rộng

Hy vọng còn chiêng trống hò reo

Thân lừa ưa nặng ốm teo

È lưng cõng đá cheo leo tủi hờn

Lê Mác réo chập chờn ma qủy

Bánh bao Mao bi lụy trần gian

Tập đoàn cán ngố lường gàn

Phê bình đấu tố tham quan lạc loài

Qủa đấm mốc Vinashin lụn bại

Vinaline tê tái nằm khàn

Tây Nguyên bùn đỏ ngập tràn

China xả độc Đài Loan chờn vờn

Formosa đầu lươn đuôi rắn

Hà Tĩnh kia bóp nặn dân đen

Ủy ban tham nhũng bon chen

Nha Trang cá chết thiên nhiên thảm sầu

Làng ngư phủ ruộng sâu nước mặn

Chài lưới không lận đận oán hờn

Lân tinh đom đóm chập chờn

Biển xanh chết chóc từng cơn gió đờn

Bom tự chế cô đơn cùng quẫn

Đoàn Văn Vươn tủi hận đất đai

Nhọc nhằn thức trắng đêm dài

Tốn công khai phá dằng dai gía hời

Dân làm chủ trò cười đảng phái

Súng giảm thanh Yên Bái giật mình

Án oan ông Chẩn tòa hình

Huỳnh Văn Nén khóc chồn tinh mịt mờ

Nhà máy nước thủ đô vỡ ống

Dân lao đao triều cống Hán triều

Sài Gòn úng ngập tiêu điều

Công trình dự án cú diều gớm ghê

Cốt bê tông bằng tre với nứa

Dựng tượng đài vôi vữa bùn nhơ

Mưu mô mánh khóe vịt vờ

Mối đùn chuột nhấm lập lờ trắng đen

Mở lễ hội ngang nhiên thu thuế

Cơm trẻ con o bế cản ngăn

Quanh năm khiếu kiện nhọc nhằn

Án oan ngùn ngụt trở trăn nỗi niềm

Hết khí phách búa liềm cờ đỏ

Lừa bịp thằng bần cố áo ôm

Xây chuồng nuôi dạy chó xồm

Côn an nghiệp vụ chồm hôm rình mò

Đỉnh trí tuệ lò dò bắt tép

Chuyện nhỏ to nhãi nhép thân cò

Xáo xào độc lập tự do

Thành Đô ký kết chăm lo diệt nòi

Tráo khái niệm dẫn voi dày mả

Ôm chân người xa đọa lương tâm

Kể chi máu mủ tình thâm

Rừng biển bán vội hoang dâm bạo tàn

Giặc Phương bắc trăm ngàn mưu kế

Cậy dân đông đồ tể sói lang

Truờng kỳ mai phục phũ phàng

Tằm dâu chiếu cuốn dầu loang cánh đồng

Ruộng đất chia sung công hợp tác

Vô học lên võ vạc làm quan

Mõ làng chễm chệ ngồi bàn

Thiến gà thẩm phán ngỗng ngan quan tòa

Dân phòng dư luận bắc loa

Thanh niên xung kích ba hoa điếm đàng

Khoa trương cờ đỏ sao vàng

Mựợn bên Phúc Kiến vênh vang bố gìa.

30.11.2016 Lu Hà

Trường Ca Sầu Hận Công Dân

Cảm đối trường ca cập thời của Paul Nguyễn Hoàng Đức khúc 143

Bởi vũ trụ thông minh tuyệt đỉnh

Con người nhờ luân tính Chúa sinh

Tự do nhân ái công bình

Tuân theo lề luật thần linh sông hồ

Có lý trí cơ đồ tạo dựng

Mới là người dáng đứng hiên ngang

Thảo dân sâu bọ bẽ bàng

Vô loài con số cua càng lô nhô

Lũ hoàng đế qủa cô tiếp diễn

Mạng người khinh con kiến củ khoai

Khổ đau thế hệ u hoài

Mở màn bao chuyện trần ai não nùng

Mộng cát cứ hãi hùng thế giới

Tham đàn bà tranh mối đất đai

U hồn hỏa ngục tuyền đài

Ích chi vú cả tiền tài vua ban

Quân phòng thủ cách ngăn sông núi

Dân quốc nô sầu tủi chen nhau

Họ hàng gia tộc sang giàu

Mưu đồ thảo khấu vàng thau hỏa mù

Hồn tử sĩ vi vu gió thổi

Đom đóm bay lạc lối biên đồn

Luật rừng cai trị cáo chồn

Xé tan quy ước biển cồn sóng dâng

Gieo thù hận mọi tầng giai cáp

Đấu tố say vùi dập hiền tài

Trầm tư khắc khoải đêm dài

Hợp tan hưng phế gót hài dặm băng

Biết bao kẻ chưa thằng đã nó

Lý luận suông méo mó lỗ mồm

Theo đuôi Các Mác râu xồm

Lê Nin hói trán Mao ôm bệnh phù

Bần cố chấp mộng du sa ngã

Chẳng xét suy sa đọa lương tri

Môi thâm mắt trắng da chì

Mặt mo cán ngố u tì địa tang

Hội vô cảm sẵng sàng nước mắt

Khóc độc tài cướp giật dã man

Xếp hàng đầu đất vô thần

Ăn mày qúa khứ bán thân vạc cò

Trò tổ cuốc ốm o gầy guộc

Đàn chim non hang hốc bụi bờ

Quê hương làng nước mập mờ

Hái liềm cắt cổ búa cờ phanh thây

Mối tương tác bấy chầy xã hỗi

Giữa cá nhân quốc hội bù nhìn

Ủy ban chú phỉnh mẹ mìn

Bầy đàn khỉ đỏ van xin Hán triều

Ơn mưa móc cú diều trăm lưỡi

Hút máu dân thủ lợi đảng viên

Khoanh vùng kinh tế đặc quyền

Công ty ngoại quốc ngang nhiên hoành hành

Xả chất độc hôi tanh du thủ

Tổng bí thư uế xú nặng mùi

Giang san tổ quốc chôn vùi

Biển đông dâng giặc sụt sùi ngư ông

Bởi não trạng đại đồng thế giới

Quyết làm tên Tần Cối cuối cùng

Tiếc thân cộng sản điên khùng

Tranh ăn ruồi nhặng tham thùng vàng tươi

2.12.2016 Lu Hà

Trường Ca Con Người Và Quốc Gia  

Cảm đối trường ca cập thời của Paul Nguyễn Hoàng Đức khúc 144

Một xã hội cần lao nhân vị

Quốc gia vì ý chí tồn sinh

Cá nhân viên gạch tạo hình

Khuân vàng thước ngọc cho mình với ta

Liên hợp quốc mái nhà thế giới

Liên kết thành một khối thiết tha

Vợ chồng con cái ông bà

Bình an hạnh phúc nương tòa lương tâm

Do cấu trúc mang tầm thời đại

Quốc hội bầu trong trái tim người

Tình thương bác ái muôn nơi

Tam quyền phân lập lệ rơi đôi hàng

Chống áp bức phũ phàng khủng bố

Đảng độc tài mất chỗ dung thân

Tẩy chay bè lũ vô thần

Mác Lê chày cối bất nhân lạc loài

Một nhà nước khổ sai tạo dựng

Thuyết ba gai sừng sững chặn đường

Tượng đài bạo chúa bất lương

Khóa chân đồng loại tang thương não nùng

Phải đạp đổ cùng chung lý tưởng

Nền tự do đại lượng hải hà

Con người tài sản quốc gia

Tài năng hiển lộ trẻ già cậy trông

Hạt giống đỏ gieo trồng mầm họa

Mặt trận ma sa đọa tuyên truyền

Phong trào quần chúng đảo điên

Lưu manh nhồi sọ ủy ban lợi quyền

Nền giáo dục tự nhiên khoa học

Giỏi chuyên môn khó nhọc vươn lên

Phát minh sáng kiến thường xuyên

Cá nhân trọng vọng ưu tiên thực tài

Yêu tổ quốc nhân loài cửa miệng

Mà thật ra yêu miếng đỉnh chung

Cá nhân không biết thủy chung

Thì không xứng đáng tận cùng lương tri

Trò cống hiến rầm rì giun dế

Những hồn ma kể lể oan khiên

Lọc lừa thân xác lãng quyên

Rửng rưng lãnh đạo bạc tiền khuyển dương

Những đám tang tên thường phải có

Mẹ cha sinh tiên tổ họ hàng

Chớ nên gỉa trá nhập nhằng

Thay tên đổi họ dở thằng dở ông

Chúa Giê Su tình thương nhân ái

Chịu đóng đinh tê tái chúng sinh

Trên cây thập gía thánh linh

Tổ tông chuộc tội công bình tự do

Các vị Phật cam lồ nhành liễu

Tất Đạt Đa quán chiếu bao la

Ngàn năm chan chứa Thích Ca

Con Vua Tịnh Phạn nhân hà sáng soi

Hỡi lương dân mặn mòi cá nước

Biết hy sinh tiến bước nhân loài

Làm tròn bổn phận công khai

Họ tên phải có trần ai rõ ràng

Nhận quyền lợi công bằng danh dự

Pháp luật chung phẩm gía quốc oai

Phải đâu bổng lộc tiền tài

Hư danh uế xú tượng đài dựng xây

Bỏ cai trị đoạ đầy cưỡng chế

Bẳng thông tri chỉ thị ban ra

Cá nhân phụng sự nước nhà

Tài năng phát triển thăng hoa cuộc đời

Thời quân chủ hà hơi tiếp sức

Nạn quan trường bạo lực phát sinh

Trò hề cộng sản hôi rình

Ác hơn phong kiến kiêu binh độc tài

Đúng công ước gót hài vạn dặm

Mọi công dân đằm thắm sắt son

Quốc gia nguyên tắc sống còn

Cá nhân tôn trọng nước non vững bền

Giữ tổ quốc tài nguyên lãnh thổ

Phải thực quyền yếu tố lợi dân

Cử tri hiện diện xa gần

Cộng hòa đa đảng thành phần quốc gia

Ngôi nhà lớn trẻ gìa trai gái

Tình thương yêu bác ái chan hòa

Khổ đau nước mắt nhạt nhòa

Nhà tù áp bức quan tòa thịt xôi

Nền độc lập núi đồi sông nước

Từng tấc gang tố quốc của ta

Tổ tiên cha mẹ ông bà

Tự do dân chủ thái hòa quốc dân.

4.12.2016 Lu Hà

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: