Bình Giảng Thơ Lu Hà Do Thu Hà Diễn Ngâm Phần 35 – Lu Hà

Bình Giảng Thơ Lu Hà Do Thu Hà Diễn Ngâm Phần 35

Cố thi sĩ Đinh Hùng viết bài thơ 7 chữ “ Gặp Nhau Lần Cuối“ 7 khổ 28 câu. Tôi cảm dịch sang thể thơ song thất lục bát có rút ngắn lại còn 6 khổ 24 câu. Thời thi sĩ Đinh Hùng là thời kỳ thơ mới phát triển, các vị thi sĩ  nhà ta có xu hướng biến đổi thơ đường luật thất ngôn bát cú hay tứ tuyệt thành thể thơ 7 chữ trường thiên không cần đối câu đối chữ nữa để tả tình. Có sự lạ xuất hiện thêm thơ 8 chữ nhưng song thất lục bát thì lại viết rất ít là một điều đáng tiếc. Thơ song thất lục bát rất hợp với lối ngâm thơ tao đàn. Có lẽ song thất lục bát làm ra là để ngâm nga. Thật là tôi có duyên may mới gặp cô Trần Thu Hà trên cõi đời này, cô ta lại có sở trường về ngâm thơ, riêng thơ song thất lục bát rất hợp với âm điệu Huế. Nghe sao mà réo rắt thanh cao thế, chả khác chi nơi cung đình vua chúa phong lưu đài các ngày xưa vậy.


Chỉ Một Đêm Thôi

Cảm dịch thơ Đinh Hùng: Gặp Nhau Lần Cuối

Đinh Hùng là người có sở trường làm thơ theo lối tuợng trưng siêu hình học. Tôi cảm dịch thơ anh dĩ nhiên cũng là theo trường phái siêu nhiên hư hảo huyền hoặc phiêu linh, thả hồn dong chơi nơi chân trời góc biển, cả trên trên thiên đàng, thiên thai, bồng lai và mộ địa suối vàng âm u. Chỉ một đêm thôi là đủ thỏa mãn với khát khao của linh hồn.


“Ngồi bên cạnh em buồn rười rượi

Đau đáu nhìn buốt nhói tim đau

Tập thư nay đã úa màu

Mưa thu lã chã nát nhàu cỏ cây“

Đây là Đinh Hùng đấy chứ không phải tôi đâu nhé. Tôi chỉ là kẻ mượn hồn thoát xác ve mà thôi. Tôi chả có cô người yêu nào xấu số mệnh yểu đoản thọ chết sớm cả. Thi sĩ nhớ người yêu dở tập bản thảo hay sổ thơ mà tượng tuợng ra có người con gái ngồi cạnh mình.

“Giun dế khóc canh chầy lảo đảo

Ngọn đèn mờ hư ảo bờ môi

Hôn nhau lần cuối thì thôi

Năm nào gió thoảng bồi hồi lòng anh“

Đây là kiểu hôn gió chứ không phải ngáp gió. Linh hồn lạc vào cõi hư vô, miền vô thức mới có. Qúy lắm đấy không phải ai cũng dẽ mà mơ màng có cảm giác ảo giác như vậy.

 

“Bình hương cũ cũng đành chịu vậy

Em của anh run rẩy tàn nhang

Bàn tay mềm mại nhẹ nhàng

Xót xa bướm trắng mơ màng dần xa “

Một cảnh giới liêu trai ma mị. Đọc đến đâu qúy vị cũng nên nhắm mắt lại mà mường tuợng ra như thế. Để hiểu thêm ý nghĩa của chữ: Bình Huơng cũ, tàn nhang, bướm trắng mời các bạn tham khảo thêm:

Nhớ đồi Tím Hoa Sim

kính tặng nhà thơ Hữu Loan

Gió sớm hương về sợi nắng thu

Bâng khuâng tâm dạ giọt sương tà

Thương chàng thi sĩ dòng sông mã

Nhớ vợ hồn ma hẹn bóng chờ

Nước mắt thành sông suối đã lâu

Nỗi niềm đau khổ suốt canh thâu

Trái tim thi sĩ tình trong trắng

Hồn đã ghi sâu tấm mộng đầu

Tôi đọc bài thơ của Hữu Loan

Tấm lòng thương vợ hỡi thi nhân

Gọi anh như thuở ngày xưa đó

Khắc khoải trong tim một nỗi buồn

Tức tưởi người đi tiếng nghẹn ngào

Thương anh vệ quốc cuả ngày xưa

Hành quân ngang trái muà sim chín

Tím cả lòng anh những xế tà

Mái tóc còn xanh ửng má đào

Tình nàng dấu kín lúc khi nào?

Mẹ cha dạm hỏi mà chẳng biết

Như quả tim non trái chín muà

Từ chiến khu ba anh đã về

Không đòi áo cưới gái làng quê

Hương thơm giản dị màu sim tím

Thơm mái tóc xanh hẹn nỗi thề

Mấy ngày nghỉ phép cưới là đi

Đọng lại môi anh một nụ cười

Thương em gái nhỏ chiều quê ấy

Trằn trọc mưa rừng nhớ mãi thôi

Anh biết làm sao được hở trời

Dòng sông rờn rợn quấn em đi

Lưả tình đôi lưá muà sim chín

Chẳng trọn tuần trăng hẹn lỗi rồi….

Anh chạy về thăm bóng xế tàn

Mẹ ngồi mộ tối khóc thương con

Bình hoa ngày cưới tàn đông lạnh

Mái tóc còn xanh búi chưả tròn

Số kiếp loài người bạc thế sao?

Thương anh vệ quốc thuở khi nào

Phu thê chăn gối chưa tròn tháng

Mà đã âm dương cách trở sầu

Nặng nghĩa ân tình ôi thế nhân

Bài thơ muôn thuở nấc nguồn cơn

Thương đau cho dấu đồi sim tím

Nhớ hẹn chiều quê lúc xế tàn

Nếu phải một đời đi vắng xa

Tình quê Nam Việt vẫn bao la

Hôm nay ngồi đọc đồi sim tím

Vương vấn lòng ai nỗi nhớ nhà….

24.8. 2008 Lu Hà

Thắp Nén Hương Sầu

chuyển thể thơ Hữu Loan: Màu Tím Hoa Sim

Phận là gái ba anh bộ đội

Xa gia đình ở mãi chiến khu

Em trai còn bé ngây thơ

Vẫn chưa biết nói mẹ già em thương

Tôi Hữu Loan người chồng vệ quốc

Đợi chờ em mái tóc còn xanh

Kết hôn ngày đẹp tháng lành

Không đòi áo cưới, yêu anh trọn đời

Tôi tranh thủ mấy ngày vội vã

Đôi giày đinh tầm tã hành quân

Bùn lầy lưá tuổi đang xuân

Em cười xinh xắn tâm hồn ngất ngây

Chàng độc đáo em say giản dị

Tình vợ chồng đắm đuối yên vui

Cưới xong buồn bã ra đi

Mấy ngày nghỉ phép ngậm ngùi trăng suông

Cứ ái ngại tào khang nồng thắm

Gái có chồng ảm đạm chiến tranh

Cuộc đời vệ quốc chiến binh

Biết đâu vĩnh biệt khi mình hy sinh?

Cũng khối kẻ rừng xanh núi đỏ

Nắm xương tàn cổ độ trăng thu

Linh hồn lạc lối quê nhà

Tìm người vợ trẻ mịt mù mưa rơi!

Nhưng không chết người trai khói lưả

Mà chết người em gái hậu phương

Em tôi một buổi bên sông

Cuốn trôi rờn rợn thê lương não nùng

Tôi xin phép về làng thăm mộ

Mẹ tôi ngồi lã chã thương đau

Chiếc bình hoa cưới ngày xưa

Muội tàn bám lạnh âu sầu âm u

Thương mái tóc vẫn chưa tròn búi

Vội ra đi buồn tủi hoàng hôn

Ái ân chưa trọn trăng tuần

Để anh côi cút tấm thân phong trần

Vẫn chưa thuả lời trăn ý trối

Dặn gì nhau lần cuối em ơi!

Ngày xưa đồi tím sương rơi

Áo em cũng tím lòng tôi ngẹn ngào

Tôi nhớ lại đèn khuya vắng vẻ

Một mình em vá áo cho chồng

Miệt mài trọn cả đêm trường

Bát cơm miếng nước tình thương dạt dào

Chiều Đông bắc rừng mưa u ám

Ba người anh thê thảm bi thương

Cái tin em gái trôi sông

Đi nhanh hơn cả lấy chồng mừng vui!

Gió thu sớm ngậm ngùi mây nước

Dòng sông quê bàng bạc trăng tàn

Em trai mới lớn chưá chan

Ngỡ ngàng ảnh chị lệ tràn bờ mi

Gió hiu hắt mây trời bảng lảng

Chiều hành quân qua những đồi sim

Cỏ vàng héo uá trong tim

Nỗi buồn day rứt im lìm bước đi

Muà sim chín lòng tôi tha thiết

Cảnh chiều hoang biền biệt Ninh ơi!

Ai hò biển lá xa xôi

Vô tình ác ý giưã đời thương đau…

Chiều hoang tím vàng thu chẳng dứt

Tôi ngân nga da diết lời ca

Áo anh sứt chỉ đường tà

Vợ anh chết sớm mẹ già chưa khâu…

Muà sim chín càng đau rớm lệ

Gió thông reo tê tái hồn thơ

Nấm mồ cỏ dại hoang vu

Có ai thắp nén hương sầu cho tôi!

20.3.2010 Lu Hà

 

“Tóc lõa xõa mây ngà trăng lạnh

Mùi phấn son đỏng đảnh buông lơi

Thôi miên ánh mắt nụ cười

Lạc miền huyền diệu tìm nơi tự tình“

Tả cảnh tư tình với hồn ma trinh nữ.

 

“Dòng lệ chảy dáng hình tiều tụy

Ướt thấm vai túy lúy men say

Rượu cồn nửa chén đêm nay

Để rồi ly biệt chuỗi ngày sầu tang“

Rượu cồn là loại rượu mạnh.Các loại thức uống có chứa cồn lên men đã được biết đến từ thời tiền sử. Người Ai Cập và người Sumer là những người đầu tiên sản xuất bia và sau đó là rượu vang dùng các loại men hoang dã. Muốn hiểu thêm sức mạnh của rượu cồn và con gái đẹp mời các bạn tham khảo bài thơ:

Bởi Vì Tại Cô

Cô xinh như một giấc nồng

Cồn cào men rượu má hồng nôn nao

Khối ông cụ ngả mũ chào

Lão bà cay đắng nghẹn ngào châu sa

Tôi đây đâu đã về già

Ngắm cô mà tưởng ta bà đảo điên

Ngẫm mình thoát tục mơ tiên

Trần gian dan díu luỵ phiền tương tư

 

Sương thu dầu dãi mái đầu

Hồn trinh ngây ngất bên cầu nỉ non

Dập dìu sóng nước đòi cơn

Chắp tay tôi lạy môi son mắt huyền

Sông thương bể ái triền miên

Đời tôi còn khổ con thuyền bơ vơ

Làm sao tìm được bến bờ

Bọt bèo xuôi nguợc mịt mờ than ôi!

 

Thôi cô đừng có trêu ngươi

Phây phây mình ngọc bồi hồi trái tim

Để tôi mỏi mỏi cánh đi tìm

Quan quan mỏi miệng cánh chim rã rời..

 

Bao giờ tôi sẽ lên trời

Sáu đường lục đạo chơi vơi phũ phàng

Quên đi ảo mộng thiên đàng

Luân hồi trôi nổi bởi nàng Tiên Nga.

 

cảm tác từ bức ảnh

12.7.2012 Lu Hà

 

“Em trở về dở dang cánh hạc

Cõi trần gian xào xạc lá thu

Hàng phong ảo não âm u

Vẳng nghe tiếng hát điệu ru vẳng hồn!“

16.1.2017 Lu Hà

Cuộc ân ái nửa vời, nụ hôn nửa vời bời vì thí chủ, hành gỉa đã hết cơn mơ mộng. Đã tự kiểm soát được tri giác của mình vào lúc gà gáy sáng hay khi ánh bình minh le lói, chim ngoài vườn cúc trái hót líu lô. Thì người tình cũng trở về quê huơng vĩnh hằng nhu cánh chim hạc vậy. Ta chỉ còn nghe đâu đó hàng thông reo, điệu ru vẳng hồn thật là ảo não.

1.3.2017 Lu Hà

 

Bình Giảng Thơ Lu Hà Do Thu Hà Diễn Ngâm Phần 36

Các bậc đàn anh thời tiền chiến có một nét giống nhau là thích làm thơ 7 chữ, Nguyễn Bính và Thâm Tâm là tiêu biểu. Xuân Diệu, Hàn Mạc Tử, Vũ Hoàng Chương , Hồ Dzech ngoài 7 chữ ra thường là thơ 8 chữ. Theo tôi thơ 8 chữ dễ viết hơn nên phái nữ thời nào cũng rất hăng hái thể thơ này. Riêng Tản Đà thì kiểu nào cụ cũng chơi, qủa là một tay lợi hại cự phách trong làng thơ. Không phải là hậu sinh khả úy. Tôi may mắn sinh sau nên được thừa hưởng phần nào gia tài các bậc tiền bối để lại, tha hồ mà học tập . Nhưng thật lòng tôi cũng hơi chê các bậc tiền bối còn coi nhẹ thơ lục bát và hình như không thấy cái cao siêu, bác học, siêu hình huyền diệu của thơ song thất lục bát?

Cảm ơn cô Thu Hà đã ngâm thơ Thâm Tâm và thơ của tôi. Thâm Tâm viết 5 khổ 20 câu thơ 7 chữ, tôi cũng nhờ lực hấp dẫn của vũ trụ thông minh mà cảm dịch ra thơ lục bát cũng 5 khổ 20 câu ý lời tâm trạng hoàn toàn khác nhau. Phần thơ Thâm Tâm tôi miễn bình giảng, mà chỉ chú trọng bình giảng giải thích ý nghĩa từng câu chữ bài thơ tôi viết ra thôi.

Buông Xuôi Mái Chèo

Cảm xúc thơ Thâm Tâm: Ngược Gió

Ngay cái tiêu đề đã khác nhau rồi. Thâm Tâm thì “Ngược Gió“ còn tôi thì“ Buông Xuôi Mái Chèo“. Ở đời các bậc hào hoa, giai nhân, tài tử thác là thể phách còn là tinh anh. Các vị đó đa tình, vì không phải là vua chúa lắm cung tần mỹ nữ nhưng các vị đó cũng lắm vợ. Cụ Nguyễn Du nhà ta cũng mấy bà đấy, nhưng chả có bà nào cụ làm thơ tặng. Cụ lại làm thơ về bà Hồ Xuân Hương, khi cụ đã vào tuổi tri thiên mệnh không thể cưới Hồ Xuân Hương làm vợ nên cụ dành cho nàng những vần thơ chan chứa ái tình. Cũng là hiện tượng buông xuôi mái chèo nhân duyên thuận theo máy trời tiền định xếp đặt vậy. Yêu nhau thì nhiều cưới nhau là mấy? Cụ Nguyễn Du dồn tất cả trái tim yêu thuơng của cụ vào cô Vương Thúy Kiều mà ngày nay ta mới có Truyện Kiều bằng thơ lục bát để đọc.

“Ngày mai tôi cũng phải đi

Oanh vàng ủ rũ thầm thì thông reo

Bướm hồng ngơ ngác chân đèo

Dăm người đưa tiễn hắt heo gió lùa“

Đời người ta có 3 phần qúa khứ hiện tại và tương lai. Qúa khứ những cái đã sảy ra, nhưng cái đã biết, vậy nên chỉ coi là những kỷ niệm, kinh nghiệm. Cái đẹp thì trân trọng cái xấu thì buông bỏ. Hiện tại là cái quan trọng, mỗi một phút, một giờ, một tháng, một năm sống sao cho đẹp, cho có ý nghĩa. Tương lai là những cái không thể biết, không nên tốn phí thời giờ lo lắng cho tương lai mà cũng không nên được chăng hay chớ tạm bợ qua ngày mà phải có kế hoạch dự tính cho tương lai.

Đời người nhanh như một giấc ngủ trưa, nói như Trang Tử  chỉ là ánh mặt trời chiếu qua song cửa sổ ngoảnh đi ngoảnh lại đã xế chiều rồi, ai sống được 100 tuổi đâu phải là nhiều nhặn gì?

 

“Nắng mưa tầm tã bốn mùa

Trần gian thiếu bạn thêu thùa dệt thơ

Sinh nhầm thế kỷ hoang sơ

Ngàn cô trinh nữ đôi bờ tử sinh“

Nếu tôi có ra đi trở về quê hương vĩnh hằng thì trái đất này, trần gian này vẫn không thay đổi vẫn là bốn mùa xuân hạ thu đông tuần tự đuổi theo nhau một vòng tròn xoay vần. Nhưng khi người ta khuất bóng tà huy thì may ra chút tình người còn để lại?

Tình Đời Người Ơi

 

Hoài Thu trọn vẹn tâm hồn

Trái tim đa cảm vàng son mặn mà

Thu là con cuả mẹ cha

À ơi, tiếng hát bài ca muôn đời


Ái hà bể khổ than ôi!

Mảnh mai phận liễu hoa trôi mịt mù

Hợp tan bao kiếp phù du

Lọc lưà dối trá thâm u lòng người?

 

Năm canh rầu rĩ mưa rơi

Nhớ người tri kỷ dập góc trời biển khơi

Tao nhân mạc khách chơi vơi

Bao la trời đất người ơi vẫn còn…!

 

18.1.2011 Lu Hà

Về chuyện sống chết, sinh tử vô thuờng từ lâu tôi đã bàn đến bằng những vần thơ:

 

Ái Tình Ảo Vọng

cảm dịch thơ Mai Hoài Thu: Dạ Khúc

 

Anh nghe phiến lá sầu rơi

Hồn thu thổn thức chơi vơi bên đường

Lá vàng lả tả hơi sương

Hoàng hôn mờ mịt vấn vương đoạn trường…

 

Tháng ngày nối tiếp bi thương

Giấc mơ tàn lụi má hồng phôi phai

Hàng hiên lã chã canh dài

Nhớ nhung sầu muộn trần ai lỡ làng…

 

Đời buồn giọt lệ dở dang

Bờ vai sương giá trăng vàng lẻ loi

Xung quanh quang cảnh tơi bời

Côn trùng rên rỉ rã rời lòng em…

 

Trong mơ bóng tối êm đềm

Rượt nhau đuổi bắt bên thềm trăng suông

Yêu tinh ma quỷ gạt lường

Ái tình ảo vọng thê lương não nùng…!

 

25.5.2012 Lu Hà


Bình Minh Đợi Chờ

Cảm dịch thơ Dương Quân

Sáng nay trời hửng nắng thu

Lá vàng xao xác mây mù sương giăng

Bồi hồi nhớ dải khăn quàng

Cuả người em gái tuổi vàng xinh tươi

 

Nghẹn ngào từng giọt mưa rơi

Thấm vào lòng đất cho người tình thâm

Đá vàng kể chuyện trăm năm

Còn đây đôi ngả trần duyên tơ lòng

 

Tưởng đàn dạo khúc yêu thương

Ngờ đâu dây đứt tình trường sầu đưa

Cung thương non nỉ hồn xưa

Gió thu văng vẳng ngẩn ngơ mộng vàng


Nhớ em phố vắng thênh thang

Chia tay sầu đọng ngỡ ngàng muà đông

Tháng năm sóng vỗ phũ phàng

Con thuyền định mệnh dập dàng lô xô


Lạc loài thương cánh hải âu

Bơ vơ giưã biển đôi bờ tử sinh

Gió thu lồng lộng trời xanh

Nắng hồng le lói bình minh đợi chờ…

19.11.2009 Lu Hà

Tình Riêng Mịt Mù

Nghe vang vọng một thời da diết

Sài Gòn Ơi! Thảm thiết tên người

Thơ ngâm kỷ niệm xa xôi

Chiều thu nắng nhạt chơi vơi biển sầu…

Đời thứ lữ dãi dầu phiêu bạt

Ong bướm buồn bát ngát trời mơ

Bần thần xơ xác bơ vơ

Lòng đau như cắt đôi bờ tử sinh…

Đêm bừng tỉnh giật mình sám hối

Ngày và đêm trăn trối như nhau

Không gian tràn ngập âm u

Vành tang nấm mộ vi vu gió luà…

Mưa rả rích đầu bù tóc rối

Căn phòng hoang chôn cõi cô liêu

Men cay rượu đắng nhớ nhiều

Nỗi niềm tâm sự tiêu điều canh thâu…

 

Muà phượng vĩ sóng sầu biển gọi

Tiếng ve sầu đắm đuối rừng thiêng

Hồn điên lồng lộn ngả nghiêng

Có ai đến gỡ tình riêng mịt mù…!

cảm tác khi đọc thơ Mai Hoài Thu: Hồn Điên

17.11.2012 Lu Hà

 


“Cảnh đông tàn xuân thiều tình tự

Hồn chập chờn chan chưá thâm sâu

Say xưa như thuở ban đầu

Sông Hương núi Ngự chân cầu nỉ non…“

Xuân thiều tức là thiều quang. Như cụ Nguyễn Du mô tả :

“Ngày xuân con én đưa thoi,
Thiều quang chín chục đã ngoài sáu mươi.”

Ngày Xuân Thiếu Phụ

cảm tác thơ Thi Nguyên: Chim Ăn Ruộng Dâu Tây

Chim bay về ngập cánh đồng

Kià người thiếu phụ má hồng ngẩn ngơ

Bồng lai tiên cảnh hay mơ

Để chim ăn trái hững hờ thế sao?

Nắng vàng lấp ló xanh lơ

Bướm hoa chen chúc lờ đờ xôn xao

Dập dềnh náo nức nôn nao

Dâu tây chín mọng dạt dào tình chim…

Sờ tay nhè nhẹ trái tim

Hồn thơ ngây ngất đi tìm chi đây?

Xuân Hương  một thuở đắm say

Ngày xuân mở hội đu dây dập dìu

Ruộng nhà bỏ ngỏ hắt hiu

Đường thi xướng hoạ mĩ miều thướt tha

Na Uy trời biển la đà

Động tình xuân nữ bốn muà nở hoa.

Chú thích: Nữ thi sĩ Thi Nguyên đã hoạ thơ bà Hồ Xuân Hương bài “Đánh Đu” thành quả dâu tây.

19.3.2012  Lu Hà

“Gọi hoài chẳng thấu thần linh

Phấn hương rơi rụng hành tinh nhạt mờ

Loanh quanh tóc bạc bơ thờ

Ông gìa bà lão hững hờ vào ra“

Khi tôi đã ra đi, bạn đời bạn tình bạn thơ có réo tên Lu Hà mà gọi thì chắc gì đã thấu tới thần linh, tiếng vọng nuối tiếc nhớ thương thấu tới tiên đình?

Gịọt Lệ Trần Ai

Kính thương đại lão Thinh Quang, cây đại thụ của nền văn học Việt Nam

Mắt hoen lệ nhìn trời mưa gió

Buổi hoàng hôn lối  ngõ điêu tàn

Còn đâu trăng sáng hương ngàn

Thiếp đi trước nhé trần gian lạnh lùng

Bậc tiền bối não nùng rung cảm

Tuổi chín mươi buồn thảm Thinh Quang

Ân tình hai chữ tào khang

Chia ly đôi ngả dở dang đoạn trường

Cầu Thiên Chúa dẫn đường vĩnh cửu

Dải ngân hà mưa nhỏ sương sa

Vào ra tựa cửa bóng tà

Anna biền biệt nhạt nhòa lệ rơi!

Hàng đại lão sáng soi muôn thuở

Ánh thiều quang cổ thụ văn chương

Xuân ca biển cả đại dương

Hải âu cánh trắng mênh mông biển trời

Trái tim nóng một thời quan ải

Tiếng thư cưu ân ái vợ chồng

Mới đây mà đã khóc thương

Người đi kẻ ở âm dương cách vời !

 

Cõi vĩnh phúc xa xôi thăm thẳm

Tình bao la mang tấm thủy chung

Nàng cười mây gió trập trùng

Đầu ta đã bạc rưng rưng giọt sầu!

Xin thắp nén hương lòng phân ưu hiền nội của nhà văn Thinh Quang đã ra đi về nơi nước Chúa.

22.5.2013 Lu Hà

“Ngược xuôi sáu nẻo sa bà

Ba đường ác đạo giang hà than ôi!

Đọc thơ còn thấy bồi hồi

Ái ân tuyệt vọng nổi trôi sông hồ “

Sáu nẻo sa bà là tôi muốn nói đến: Cõi trời, cõi thần ( A-tu-la ), cõi người ta, cõi súc sinh, cõi qủy đói ( ngạ qủy ) và cõi địa ngục.

Tam ác đạo là ba đường dữ : Địa ngục, ngạ quỉ, súc sanh. Do chúng sanh tạo nhiều ác nghiệp nên lúc mạng chung chiêu cảm ác báo bị đọa trong ba đường dữ chịu nhiều thống khổ đớn đau.

 


“Mái chèo bọt nước ô hô !

Thuyền tình mất lái sóng xô bến nào?

Tao đàn dang dở ly tao

Trai du gối hạc nghẹn ngào đào xuân…!“

13.1.2017 Lu Hà
Bốn câu kết có ý nhắn nhủ cô Trần Thu Hà, Nguyễn Hoài Hương hay các nghệ sĩ ngâm thơ A, B, C v. v… nào đó, sẽ tiếp tục cố gắng ngâm thơ tôi, đừng để tiếng thơ tao đàn dở dang.

1.3.2017 Lu Hà

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: