Thơ Mới Tâm Tình Chùm 155 – Lu Hà

Thơ Mới Tâm Tình Chùm 155

 

Em Khóc Thương Anh

Cảm xúc từ bài hát của Hoàng Trang: Nếu Đời Không Có Anh

 

Gió thốc sương rơi bụi vào khóe mắt

Thánh thót dương cầm kinh thánh ngân nga

Em bước chân đi chiều vương nắng tà

Hàng cây phượng vĩ thì thào che bóng

 

Cay đắng ly tao không gian trống rỗng

Chim hết líu lo cây thông lạnh lùng

Bướm vàng xôn xao cho em bạn cùng

Em đứng trông mây mà anh chẳng tới

 

Ngõ trúc nôn nao quanh co lạc lối

Sóng vỗ lăn tăn bến đò quạnh hiu

Cá lặn sủi tăm dòng sông buồn thiu

Em khóc thương anh đời trai chinh chiến

 

Áo lính phong ba nên anh chẳng đến

Đại dương mênh mông tàu ra ngoài khơi

Bạc đầu sóng giữ thân anh tả tơi

Mong anh trở về bình an chan chứa

 

Em ngước lên cao nhìn lên ảnh chúa

Chắp tay nguyện cầu nếu không có anh

Cánh hoa lụi tàn sầu dâng tàn canh

Thiên thu hận đầy hồn trinh ai oán!

 

22.3.2017 Lu Hà

 

Giọt Lệ Canh Thâu

Cảm khái từ khúc ca của Nguyễn Bá Trác: Hồ Trường

 

Bậc trượng phu gan tày thế sự

Chí can thường lạc thủy tha phương

Phong trần kẻ sĩ mang hài cỏ

Cật ngựa thanh gươm đẫm áo sương

 

Chí chưa đạt tủi lòng nam tử

Bóng ác tà đầu bạc trắng râu

Khinh cừu tứ mã xa vời vợi

Giọt lệ tuôn đàn hạc vó câu

 

Nghiêng bầu dốc cạn cùng tri kỷ

Ngất nghểu cười lảo đảo bể dâu

Hồ trường bi lụy tang bồng thỉ

Biết rót về đâu trải mấy thâu

 

Phương đông biển động sinh cuồng loạn

Nẻo bắc ầm vang tiếng ngựa hồ

Phiêu lãng trời tây băng gía tuyết

Nam phương tủi hận nợ cơ đồ

 

Kẻ tỉnh người say bầu rượu cạn

Trăng tàn nguyệt lạnh khóc ô hô!

Tiếng quạ ăn đêm sầu vạn cổ

Phong kiều dạ bạc bến Cô Tô

 

Hoàng hạc lầu son buồn qúa khứ

Tỷ Can ai biết có Chu Vân

Xé gan bẻ cột nghe mà thẹn

Ngửa cổ gào lên hỡi cố nhân!

 

Thiếu kẻ nuốt than như Dự Nhượng

Qua sông Vị Thủy dáng Kinh Kha

Tráng sĩ ra đi không trở lại

Trăng thu vằng vặc khắp sơn hà!

 

19.3.2017 Lu Hà

 

Khúc Sầu Ca Tê Tái

Cảm hứng từ khúc ca của Nguyễn Bá Trác: Hồ Trường

 

Hồ trường dốc, hồ trường say túy lúy

Đấng trượng phu từng vặn cột bốc gan

Trời nam phương ngàn dặm dấu quan san

Ta uống cạn chén sầu ly đầu bạc

 

Nuôi chí lớn ai dè thân cò vạc

Quê hương người xơ xác bóng tà dương

Lại nghiêng bầu ngao ngán vẻ chán chường

Vỗ gươm hát biết ai là tri kỷ

 

Lửa cừu hận bụi mù roi thiết kỵ

Áng mây bay cánh đồng cỏ mênh mông

Hơi rượu phun lã chã tưới biển đông

Ngọn gió bắc sấm gầm quân mạc tiếu

 

Mưa xối xả gò lưng phi nước kiệu

Cuộc đỏ đen sát phạt bến bờ tây

Rót về đâu thổn thức chén lệ đầy

Nghe tiếng nhạc khúc tiêu sầu tê tái

 

Khi xa nước tóc còn xanh chi ngại

Sách thánh hiền học được bấy nhiêu thôi

Kiếp trầm luân thui thủi bọt bèo trôi

Cuộc dâu bể xót xa buồn thế sự

 

Trán tư lự chén hồ thương lạc hỷ

Gọi hồ trường tiếng Việt khóc hu hu

Bạn đời ơi hiu hắt thổi hoang vu

Xương cốt trắng rừng thông trăng cổ độ

 

Lòng ta biết chí tang bồng quốc tổ

Nghìn năm sau réo rắt tiếng đờn ca

Dòng sông hương xõa tóc rặng tre ngà

Hà tất phải cùng cỏ cây sầu thảm!

 

19.3.2017 Lu Hà

 

Mùa Xuân Vội Vã

Cảm xúc thơ Xuân Quỳnh: Đêm Cuối Năm

 

Cúc bơ vơ bông phượng vĩ sầu tan

Ngày cuối năm xuân hồng thêm một tuổi

Thời gian trôi dòng đời buồn rong ruổi

Chật ních người xuôi ngược các sân ga

 

Đàn én về nhộn nhịp khắp sơn hà

Ba mươi tết hai chúng mình hội ngộ

Tuy ngắn ngủi mong manh niềm vui nhỏ

Chưa phải lâu hạnh phúc tính cả năm

 

Dẫu rằng em không quên những đêm rằm

Trăng sáng quá để tình yêu thư thả

Lầm cát bụi dáng anh đi bươn bả

Cách đôi bờ dòng sông trắng cát pha

 

Mây hững hờ rệu rã bước qua phà

Còi hối hả những căn hầm ngập nước

Con trẻ dại năm canh hoài thao thức

Để lòng em bao chuyện cũ đi qua

 

Làng quê ta đồi tím bụi sim mua

Em và anh trải bao mùa sóng gió

Lửa phai tàn ôi kiếp đời đau khổ

Hạt mưa xuân vội vã quá không anh

 

Chim líu lô ríu rít hót trên cành

Cơn sóng vỗ nghe tiếng lòng cô quạnh

Cây tuôn nhựa những dòng khô đặc quánh

Nhạc côn trùng rên rỉ suốt đêm thâu…!

 

21.3.2017 Lu Hà

 

Nếu Đời Không Có Anh

Cảm xúc thơ Xuân Quỳnh: Chỉ Một Mình Anh

 

Anh đã tới để cho em tất cả

Bao niềm vui đau đớn vị khứ lai

Dìu em đi trên những quãng đường dài

Không có anh tất cả là vô nghĩa

 

Tim nóng lại khi vầng trăng băng gía

Sưởi lòng em trong giây phút cô đơn

Nụ cười tươi khi bực dọc giận hờn

Đầy hy vọng ánh bình minh le lói

 

Cũng bởi tại gió mùa xuân đến vội

Xóa sương mù bèo bọt bập bùng trôi

Chim hải âu vỗ cánh nhịp bồi hồi

Tình vĩnh cửu bao la như biển rộng

 

Anh không nói thành không gian trống rỗng

Mặt trời tan cảnh địa ngục âm u

Rừng thông kia thổn thức khóc vi vu

Nửa hồn em bóng hoàng hôn vụt tắt

 

Anh thất thểu chuỗi ngày qua tất bật

Em thương anh cơ cực cảnh bần hàn

Giọt châu xa trần thế lắm gian nan

Hạt bụi đỏ bơ vơ cùng năm tháng

 

Ôi cuộc sống vì sao nhiều cay đắng

Trót sinh ra phải cam chịu khổ đau

Mùa đông tàn hoa cỏ úa nát nhàu

Tiếng thu gọi kiếp nai vàng ngơ ngác!

 

19.3.2017 Lu Hà

 

Ngày Hạnh Ngộ

Cảm hứng thơ Xuân Quỳnh: Dẫu Em Biết Rằng Anh Trở Lại

 

Em biết chắc rằng anh quay trở lại

Bụi hồng trần tê tái dấu quan san

Trải gian nan muỗi vắt suối băng ngàn

Lửa khát vọng tình yêu sôi lòng trẻ

 

Trái tim nóng nuôi mầm bao thế hệ

Lũy tre làng bát ngát mãi không thôi

Dòng sông quê nghe tiếng hát bồi hồi

Ngọn gió ngược cánh cò bay xào xạc

 

Vai gánh nặng câu sơn hà xã tắc

Việt Nam ơi, da diết những cánh đồng

Hàng dừa xanh cồn cát rộng mênh mông

Cho em gửi lời chào thân mến nhất

 

Anh đã tới biết bao miền che khuất

Đồng bào ta rau khoai sắn qua ngày

Kiếp cơ hàn đeo đuổi mãi đắng cay

Cơn bão lụt cảnh màn trời chiếu đất

 

Anh mang tới chút niềm vui thống nhất

Nối vòng tay tình sông núi nước non

Con sơn ca heo hút đỉnh chon von

Dòng suối lệ chảy hoài từng tờ lịch

 

Em thấu hiểu phải đâu là cảm tính

Anh ra đi rồi hạnh ngộ bên em

Gió mùa thu chiếc lá rụng bên thềm

Chim khách đậu líu lo cây bàng nhỏ.

 

18.3.2017 Lu Hà

 

Những Sân Ga Đầy Kỷ Niệm

Cảm dịch thơ Xuân Quỳnh: Thương Về Ngày Trước

 

Có những chuyến tàu, chất đầy kỷ niệm

Sân đình làng in dấu cuộc phân ly

Bàn chân đen chai sạm dưới quân kỳ

Miền biên giới ra đi không hẹn lại

 

Tuổi mười sáu dõi nhìn anh tê tái

Không dám gần e ngại đứng từ xa

Cánh hoa sen ướt đẫm cả ngân hà

Bầy chim én thê lương mùa đông tới

 

Em muốn cuốn chân vào rơm cỏ rối

Nợ ân tình trả mãi vẫn chưa thôi

Bởi con tim vang trống ngực bồi hồi

Mưa rả rích khóc ruồi vàng bọ chó

 

Cùng bè bạn dưới vầng trăng cổ độ

Rừng Trường Sơn heo hút gió mây ngàn

Sọt măng tươi  ướt sũng rét toàn thân

Tay rớm máu gai cào chân nứt nẻ

 

Để hy vọng tương lai hồn thơ trẻ

Cùng với anh xây tổ ấm uyên ương

Nào ngờ đâu thuyền đắm giữa đại dương

Chiều viễn xứ  mưa rơi buồn cố quận

 

Không có lẽ hai đứa mình lận đận

Trót sinh ra để gánh nặng khổ đau

Oằn đôi vai cho tới bạc cả đầu

Môi mím chặt xót xa đời sầu tủi

 

Chiều hôm nay sân ga người lủi thủi

Hình ảnh xưa trai tráng gái thuyền quyên

Có còn đâu ngơ ngác luống ưu phiền

Còng lưng thấp nhìn nhau dòng lệ chảy.

 

17.3.2017 Lu Hà

 

Thời Thơ Ấu

Cảm dịch thơ tự do của Xuân Quỳnh: Chuồn Chuồn Báo Bão

 

Quê hương em có những chiếc trực thăng

Đôi cánh mỏng mỗi khi mùa hè tới

Con tu hú ve sầu đồng thanh gọi

Đàn chuồn chuồn vui lẫn với tuổi xuân

 

Lá ngô đồng che khuất má bồ quân

Cô thiếu nữ mỉm cười hương dạ mới

Nắng đỏ lửa thân chuồn chuồn le lói

Cắn rốn em kỳ lạ chóng biết bơi

 

Sóng rì rào xao xuyến nỗi chơi vơi

Cơn gió lộng tình yêu ra biển cả

Thuyền đầy cá hân hoan lòng ngư phủ

Bóng hoàng hôn mềm mại lũy tre làng

 

Hội tưng bừng đuốc sáng những anh chàng

Da đen sạm với bàn tay gân guốc

Lưng trần trụi cuốn khăn sồi đâm phộc

Nõ trúng nường cho chọn mối duyên tơ

 

Miền trung du bắc bộ viết thành thơ

Chim báo bão lao nhao chuồn chuồn vội

Bầy bướm trắng hoang mang tìm bóng tối

Kiến vàng buồn bươn bả leo cành cao

 

Trăng lưỡi liềm vàng vọt dáng xanh xao

Bên gốc chuối nghiến răng kìa cóc tía

Giông tố dữ lợn chó gà bạt vía

Lũ dâng tràn thảm thiết tiếng kêu la

 

Đồng bào ơi tang tóc khóc sơn hà

Biết làm sao cảnh màn trời chiếu đất

Thương dân làng  đã bao đời lật đật

Tuổi âu thơ đầy kỷ niệm u hoài!

 

12.3.2017 Lu Hà

 

Thuyền Về Cố Hương

Cảm hứng từ bài hát“ Cánh Buồm Chuyến Bến“ của Hoài Linh

 

Có những phiến sầu hồn mơ lạc lối

Nỡ mang con thuyền tình ái đi xa

Xót xa lòng đau đại dương bao la

Hẹn ngày trở lại trái tim rên riết

 

Đong đầy thương nhớ chảy về tha thiết

Phong trần phiêu linh dòng sông quê hương

Lũy tre xanh rờn nụ hôn môi hường

Đàn chim én gọi bay về tổ ấm

 

Ngựa hồ gió bắc tha phương ảm đạm

Đồng cỏ mênh mênh buồn tủi phương nam

Rót chén hồ trường vấn vương trăng rằm

Cánh buồm cập bến rưng rưng ngấn lệ

 

Bàn tay nắm chặt hoàng hôn thủ thỉ

Bao năm mong chờ châu sa mưa tuôn

Mái tóc hoa râm phảng phất u buồn

Cát bụi lầm trời không gian tĩnh lặng

 

Hồ thu trong vắt trào dâng cay đắng

Khói tỏa chiều lam trên con đường làng

Lối xưa vẫn còn  ngọn cỏ phù tang

Cầu ao giếng nước cuốc kêu bìm bịp

 

Mắt nai ngơ ngác chè xanh gạo nếp

Bát canh rau muống qủa cà dầm tương

Bếp lửa than hồng họ hàng thân thương

Hàng cây phượng vĩ sân trường nao nức!

 

22.3.2017 Lu Hà

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: