Thơ Tình Chùm Số 1.171 – Lu Hà

Thơ Tình Chùm Số 1.171

Tài Mệnh Tương Đố

cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 32

Chờ nhạn tới nhắn nhe canh thiếp

Tiễn kẻ đi lại tiếp người sau

Lạ tai thấy mụ thuộc làu

Một bài răn giáo thấm màu tuyết sương

Xong hương hỏa gia đường cúng bái

Mụ Tú bà xăng xái lên giường

Từ nay muốn được mẹ thương

Lạy xong con tới bên gương cậu sờ

Phải soi tận đường tơ kẽ tóc

Dạng chân ra lăn lóc khách chơi

Năm canh rộn rã tiếng cười

Sỗ sàng tục tĩu toàn lời khó nghe

Kiều quỳ xuống dầm dề nước mắt

Trời già kia bày đặt oan gia

Kẻ gian vu khống cha già

Rau răm cam chịu bên rìa cải xanh

Thân làm lẽ buông mành mối lái

Cũng đủ điều nạp thái vu qui

Kim bôi hợp cẩn tức thì

Môi kề má ấp xầm xì yến oanh

Đạo tòng phu phải đành xuất giá

Bước lưu ly rơm giạ tro than

Lò hồng nay đã nguội tàn

Sớm khuya chung chạ chẳng gian dối gì

Hỏi danh phận nữ nhi băng tuyết

Bởi cớ sao thảm thiết điêu linh

Cập kè cùng Mã Giám Sinh

Nghìn vàng gửi gắm tiết trinh cho người

Mụ nghe rõ những lời Kiều nói

Nổi tam bành xỉa sói tru lên

Một tòa quốc sắc thiên nhiên

Bị thằng họ Mã đã nghiền ra tương

Tuồng ăn ở  bất lương bá đạo

Của bà mua đánh tráo vàng thau

Dấu hồ ngứa ngáy phai màu

Đóa hồng nhung đã nát nhàu còn chi

Lão kia có nhâm nhi xơ múi

Gái tơ sao dễ mủi lòng ra

Tự mình dâng bán cửa ta

Nhập gia phải chịu phép nhà oai nghiêm

Roi song chắp cho mềm da thịt

Cuốn tóc mây rin rít gió bay

Con dao sẵn có ống tay

Mụ già tái mặt dừng ngay đánh đòn

Dao bén cứa cổ tròn phun máu

Sợ nát tan ngọc báu hoa châu

Lam kiều dễ kiếm tìm đâu

Huyền sương chày ngọc chân cầu tử sinh

28.12.2018 Lu Hà

Tài Mệnh Tương Đố

cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 33

Dao oan nghiệt thâm tình leo lắt

Dòng trâm anh hiu hắt trời mây

Thiên nga đàn hạc bủa vây

Tử thần lưỡi hái dọa đầy sát thân

Lối âm u tần ngần tiếng sáo

Bến sông tương thơm thảo ngàn thu

Hồn nghe gió thổi vi vu

Nửa phần nuối tiếc ngao du thế trần

Nàng bằn bặt gia nhân tấp nập

Mụ Tú bà lập cập thuốc thang

Trần duyên tha thiết gọi nàng

Vẫn còn nặng nghiệp dở dang đoạn trường

Cơn hấp hối vấn vương như để

Gặp một nàng ngọc thể tuyết sương

Đạm Tiên hẹn ở Tiền Đường

Chị em hết nợ sâm thương đôi đàng

Tú bà mới dịu dàng khuyên giải

Kiều mơ màng tê tái xót xa

Thôi thì cũng bởi tại ta

Mụ gìa than thở dần dà tạm nguôi

Buồng xuân khóa mẹ nuôi con lớn

Đời còn dài kén chọn tùy con

Tìm người vàng đá sắt son

Gieo cầu đúng cửa héo hon nỗi gì?

Làm chi tội ngu si uổng mạng

Thiệt đời mình bỉ báng thị phi

Kề tai mụ cứ nằn nì

Giống như thần mộng suy vi tỏ tường

Qúy nhân báo chủ trương hội chủ

Tài mệnh kia tương đố ra sao

Về sau ta biết thế nào

Trời xanh lồng lộng dồi dào tiên tri

28.12.2018 Lu Hà

Tài Mệnh Tương Đố

cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 34

Thời thơ ấu tử vi tướng số

Thày bảo ta duyên nợ trần gian

Anh hoa phát tiết tinh tràn

Sương pha áo gấm non ngàn bể dâu

Thân ngọc bội dãi dầu mưa nắng

Biển trầm luân cay đắng xót xa

Kiếp này trả nợ người ta

Bớt đi chồng chất sa bà kiếp sau

Càng thấm thía vàng thau gạn lọc

Để cả nhà khó nhọc lo âu

Ở đời ai muốn thế đâu

Xương khô đồng nội đĩa dầu hư hao

Sợ ong bướm ra vào quấy nhiễu

Chốn lầu hoa phiêu diếu thướt tha

Lả lơi trăng gió lụa là

Trà khan thèm mật sa đà vòng tay

Được như thế là may thục nữ

Con cái nhà mẫu tử tương tri

Ngọt ngào mụ Tú thầm thì

Kiến bò miệng chén rầm rì thanh lâu

Cứ thong thả hạt ngâu thánh thót

Giót vào lòng mật ngọt tới xương

Kiều càng nức nở hoài thương

Tinh cha huyết mẹ cố hương sụt sùi

Lời quyết đoán bùi ngùi khuyến khích

Khóa xuân lòng Ngưng Bích thảnh thơi

Gần xa buồm trắng chơi vơi

Mênh mông cồn cát biển khơi chập chờn

Kiều thơ thẩn tủi hờn non nước

Quê hương người thao thức bơ bơ

Hai thân tựa cửa đứng chờ

Nắng mưa Lai Tử hững hờ nỡ sao?

Buồn cửa biển lao xao sóng vỗ

Đàn hải âu lố nhố xa xăm

Cặp đôi dưới ánh trăng rằm

Ngàn dâu xanh ngát con tằm nhả tơ

Buồn ngọn cỏ hồn thơ ngơ ngẩn

Man mát trôi lận đận cánh hoa

Thương mình ứa lệ nhạt nhòa

Xứ người cô quạnh thềm hoa não nùng

Cơn gió thoảng chập chùng biển cả

Nhớ tình quân ngọc đá chưa tan

Cách xa muôn dặm quan san

Đêm nằm mộng tưởng nồng nàn ái ân

29.2018 Lu Hà

Tài Mệnh Tương Đố

cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 35

Dòng lệ chảy bước chân thểu não

Khóc thương mình thừng chão buộc rồi

Muôn vàn gửi tới xa xôi

Vó câu khấp khểnh đơn côi não nùng

Trải gió bụi hãi hùng sương tuyết

Từ Bắc Kinh thảm thiết Lâm Truy

Mé tường khuất bóng tà huy

Ung dung áo gấm quạt quỳ thanh tân

Rèm châu rủ giai nhân ve vuốt

Khăn nhiễu điều chải chuốt dịu dàng

Ngâm nga thi hứng mơ màng

Lân la chào hỏi là chàng Sở Khanh

Người quốc sắc nghiêng thành rõ mặt

Áo xiêm bay dìu dặt áng mây

Thanh bình phiêu bạt tới đây

Nghê thường yểu điệu ngất ngây bướm hồng

Hoa tiên nữ bềnh bồng hải đảo

Khách tao nhân thơm thảo chiều thu

Vẳng nghe tiếng sáo vi vu

Trúc mai xao xuyến điệu ru vẳng sầu

Khách tình tứ bốn câu ba vận

Kiều đối ngay vương vấn ngại ngùng

Quạt che nửa mái thẹn thùng

Tóc mây lõa xõa anh hùng ngẩn ngơ

Tay tháo cũi đợi chờ chi nữa

Cánh chim trời lời hứa tự do

Tần ngần lững lự thăm dò

Suy đi tính lại đắn đo đủ bề

Mưu chước sẵn tỉ tê chiêu cách

Phải phòng xa tai vách mạch rừng

Nhanh chân chớ có lừng khừng

Thời cơ vụt mất lưng chừng dở dang

30.12.2018 Lu Hà

Tài Mệnh Tương Đố

cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 36

Nàng khấp khởi mơ màng thổn thức

Lời sắt son rạo rực má hồng

Lê thê ngày tháng chất chồng

Bỗng nhiên le lói cánh đồng cỏ non

Đêm trằn trọc héo hon cành liễu

Lá phong trần ai điếu xót xa

Tờ mây bày tỏ thiết tha

Phận hèn oan trái dớp nhà ly tao

Ơn tế độ nhờ vào quân tử

Nguyện làm thân trâu ngựa đền nghì

Bình minh oanh yến xầm xì

Chúc câu buổi sáng thầm thì phiếu mai

Gót sen bước thư cài tay áo

Chàng nhặt lên lơ láo trước sau

Về phòng phúc đáp thật mau

Từ trong tích việt thấm màu nước hoa

Có hai chữ nhạt nhòa khóe hạnh

Ý tứ suy thành quách Lâm Truy

Ngày hai mươi mốt tà huy

Canh ba giờ tý hiểm nguy sá gì?

Chim thoi thóp trà mi hớp bóng

Nửa vành trăng lóng ngóng bên mành

Thoắt đâu đã thấy Sở Khanh

Nắm tay dạn dĩ trống canh lạnh lùng

Kiều e ngại thẹn thùng quỳ lạy

Phận bọt bèo trông cậy đại nhân

RỈ tai thống thiết ân cần

Ngậm vành kết cỏ muôn phần về sau

Sở Khanh quyết cùng nhau chạy trốn

Ngựa truy phong hảo hớn tranh tài

Tay chân thủ hạ mấy ai

Vai hùm lưng gấu chông gai quản gì ?

Ba mươi sáu tẩu vi thượng sách

Mưu chước này hiển hách cổ kim

Đêm khuya vắng vẻ im lìm

Sổ lồng tháo cũi cánh chim hải hồ

Nàng nghi hoặc lô xô sóng vỗ

Lại nóng lòng thoát khổ đại dương

Đá ngầm cặm bẫy thê lương

Thôi đành nhắm mắt đoạn trường quắt quay

Xem con tạo vần xoay số phận

Mới lẻn theo liều dấn tấm thân

Thời gian chẳng đợi phân vân

Ngựa phi nước kiệu phong trần bể dâu

30.12.2018 Lu Hà

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: