CHÙM THƠ TÌNH KHẮC KHOẢI – Phạm Ngọc Thái

  CHÙM THƠ TÌNH KHẮC KHOẢI – Phạm Ngọc Thái

TIẾNG KHẮC KHOẢI MÙA ĐÔNG

Ta lại viết bài thơ tình một thưở

Với người đàn bà trẻ xa phương

Hồn vọng bay trên sông nước quê hương

Xin lưu giữ tấm hình nàng… Nơi trái tim thi sĩ …

Chân ta bước khuông trời xanh kì vĩ

Em trong anh vằng vặc ánh trăng rằm

Ta yêu em như dòng suối mát thơm

Bờ bãi nhân gian nặng lòng tha thiết.

Ôi, người đàn bà làm ta rơi nước mắt

Hạnh phúc vô cùng… cũng thật đớn đau …

Vẫn muốn cùng ta lại chẳng dám yêu

Bởi cuộc sống chốn bèo dâu lận đận.

Mới đổ tại duyên trời, số phận !?

Cố cười lên cho quên hết thương tâm

Đành hẹn khi anh khuất cõi dương trần

Em xõa tóc bên mồ rơi lệ xót

Muốn cưới em phải chờ sang kiếp khác

Dẫu chẳng tin liệu có kiếp sau không ?

Em nghe chăng tiếng khắc khoải mùa đông

Thơ anh viết đôi dòng trong gió lạnh …

 

EM Ở LẠI HẮT HIU CHIỀU CÔI LẠNH

Ta trở về thành phố một mình ta

Em ở lại hắt hiu chiều côi lạnh

Trên đầu ta cả trời trăng rải sáng

Bốn mùa hoa nở thắm nhân gian

Đêm sao khuya ta hằng gọi tên em !

Đã hẹn cùng nhau, sao nỡ bỏ ?

Nào thân em sung sướng gì, cho bõ

Tháng ngày qua cũng chỉ đám bèo hoang

Một phận đời như cỏ dại vô danh

Dòng lệ ướt vẫn ngập tràn số kiếp

Ta đứng lặng giữa mùa đông giá buốt

Muốn đón em… chỉ có gió xào qua…

Mai cuộc đời theo năm tháng phôi pha

Bao mơ ước trong em thành bèo bọt

Anh nghe sóng trên Hồ Tây xa xót

Nhìn về nơi ấy thấy mây trôi …

PHẠM NGỌC THÁI

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: