Truyện của Miêng: BIÊN

Truyện của Miêng: BIÊN

Hình minh hoạ, FreePik
Người đàn bà theo cô y tá vào phòng. Trên giường, người đàn ông nằm nhìn trần nhà, mắt thao láo. Ánh đèn lạnh nhạt rọi khuôn mặt bạc nhược vô hồn. Cô y tá lay nhẹ vai anh, nói bằng tiếng Pháp :
– Ông Nguyễn, ông Nguyễn, đoán xem ai đây ? … Nhìn kỹ đi, vợ ông tới thăm ông nè.
Người đàn bà đưa tay muốn nói gì, vừa lúc người đàn ông hướng ánh mắt về phía chị. Anh kêu lên thều thào nhưng hớn hở :
– Em ! Trời ơi ! Anh loạng quạng chìa bàn tay khẳng khiu, chị ngần ngại một giây rồi nắm lấy, cầm nhẹ nhàng trong hai tay mình. Anh mỉm nụ cười héo hon :
– Lạnh không ? Bám, chặt vào ! Chị khẽ khàng đặt tay lên ngực anh. Rồi bỗng bạo dạn hơn, chị choàng qua, siết vòng tay lại. Nụ cười ngây ngô trên môi anh kéo dài như vô cùng :
– Con đâu, em ?
– Con… đang ngủ. Anh cũng ráng ngủ một chút đi cho khoẻ.
Giọng anh bỗng thất thanh :
– Sát lại. Bám chặt anh. Khéo tuột.
Chị áp sát vào tấm thân gầy gò run rẩy, bận bịu. Anh gật gật đầu. Tóc lưa thưa muốn dựng ngược lên từng sợi. Chị dịu dàng vuốt những sợi tóc mùa thu của anh, âu yếm như một người mẹ. Mắt chị buồn thiu, xa vắng.
– Em nè, vợ chồng, có, những lúc, cơm không, lành, canh không, ngọt, anh có, lỡ, giận la em, cái gì, em bỏ, qua, cho anh, nghe, đừng, giận, bỏ anh, tội, nghiệp, cái chính, là, biết, anh thương, em vô, cùng, nghe em, đời anh, chỉ, có em, và, con …
Chị khóc :
– Anh đừng nghĩ quẩn quanh nữa. Em không giận anh đâu. Em cũng… thương anh lắm ! Chị kéo chăn ngay ngắn. Hai bàn tay hiền dịu vẫn vuốt ve anh. Ngoài đêm, trời hối hả rải tuyết…
Sáng sớm hai người y tá vào phòng. Ông y tá đen to lớn dềnh dàng phủ lên người anh tấm ra trắng muốt. Cô y tá đỡ chị đứng lên lặng lẽ mở ngăn kéo lôi ra các thứ giấy tờ bọc trong bao ny lông :
– Ông nhà đi như vậy đỡ khổ cho ông hơn, nhất là có bà bên cạnh. Bao nhiêu lần rồi bịnh viện cố tìm bà mà không ra.
Chị hỏi, hơi tần ngần :
– Lần cuối ông ấy vào đây là lúc nào ?
– Thứ sáu tuần rồi. Bà coi, trời như vầy mà lại trần truồng đứng múa ở vườn Luxembourg ! – Lần này sao bịnh viện lại tìm ra tôi ?
Cô y tá cười :
– Cái khó là cạy răng để ông cho biết địa chỉ của bà. Khi ông nói “biển” thì giản dị thôi, cứ bấm minitel lục lọi các vùng có biển là tìm ra bà ngay ! Chị cũng cười :
– Phải, giản dị thật! Hai người y tá đẩy băng ca đi. Ngang qua cửa sổ, tấm ra pha lẫn vào vùng tuyết ngoài kia. Căn phòng trống trơn. Chị ra hành lang, lặng lẽ mở bao ny lông và đọc. Những tia nắng đầu ngày đông u ám rọi lên các thứ giấy tờ và một số thư từ cũ nhàu. Chị vừa đọc vừa khóc. Xong xếp lại vào bao, thở dài. Chị quàng lại khăn, kéo cao cổ áo măng-tô. Trời rất lạnh.
Vào ca-bin, chị để cạc vào máy điện thoại, bấm số.
– Anh hả ? Em đây … Trẻ nhỏ dậy hết chưa ? … Xà-va anh à.
Một người đồng bào … (chị thở dài) Không, dĩ nhiên là không bà con gì với mình cả. Khi em tới thì tối rồi và coi bộ ông ta lẫn lộn hết cả, tưởng em là vợ … Ơ thì anh coi, cứ Nguyễn Thị Ngọc gì gì có vần “ương” theo sau mà chả là em.
Mình đã nhận bao nhiêu thứ rồi … Có, cô y tá đưa hết giấy má thư từ của ông ấy cho em … Em đọc rồi, vợ con đều chết biển khi vượt biên, chỉ còn ông ta sống sót với mấy người thôi … (chị khóc) … Xong rồi anh ạ … Vâng, lúc năm giờ sáng, trong tay em …
MIENG Paris, 23 Sept. 1994

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: