THIÊN TAI TÀI chu vương miện

THIÊN TAI TÀI

chu vương miện

*

” vợ lăm le ở vú

con tấp tểnh đi bồi

khách hỏi nhà ông đến 

nhà ông đã bán rồi “

[ thơ Trần tê Xương ]

 

thời cụ thì vợ mới lăm le ở vú

và con thì cũng tấp tểnh đi bồi

thực tế thì cũng chưa ai bồi vú cả

chẳng qua mới tính thế vậy thôi ?

thời nay thì nam làm tay sai

Bắc Nam cứ vậy đánh nhau hoài

phương Bắc hết Liên Xô Trung Quốc

phương Nam Mỹ Pháp đanh tả tơi

nữ thì đi ca ve vũ nữ

đèn mờ mờ ảo múa cặp đôi

con trai lớn lên thì nhập ngũ

đứa còn sót lại bếp lẫn bồi

thời cụ thì khổ theo thời cụ

thời tôi thì khổ theo thời tôi

nhức đầu nhức tai vì tiếng gày

quanh năm suốt tháng giọng cu mồi ?

cụ sinh trước ta 1 trăm năm

có mồm không nói hóa ra câm

cụ tôi đếu làm dân không nứớc ?

dù chân đạp đất mặt trông trời

cụ thì lao đao cùng ghệ rượu

tôi thì phơ phất kiểu cao bời

đất cát duy 1 phường bán nước

bên này bên đó 1 duộc thôi ?

thắng thua cũng chỉ là 1 bọn

khổ cho dân khổ miết muôn thời ?

cuối năm có bài thơ khóc cụ

sông dài nứơc dạt chó chêt trôi

trăm năm toàn 1 bầy lòi tói

bóp cổ dân đen bóp đã đời ?

 

THƯƠNG VÔ CỚ NHỚ VÔ CÙNG

chu vương miện

*

 

con tắc kè còn đậu ngọn me

khan cổ gọi bậu từ năm nọ

[ thơ Phan Thị Ngôn Ngữ ]

 

chiếc cổng làng 30 năm vẫn rứa

qua vẫn ở không ngóng gió 4 chiều

ngỡ người thân xưa lớp gạch tường xiêu

hương lúa làng quê chiều dông chiều gió

sương muối nhạt nhoà trên từng gốc rạ

mùi đất ải trấu tro mùi khói rơm

cứ ngấm dần chân tơ kẽ tóc trái tim

dù phương người chả thế nào? quên được ?

mỗi độ mỗi mùa mồ hôi da thịt

áo mẹ lưng cha mùi tóc chị em

vẫn cứ trời phùn gió bấc liên miên

bên bếp than củi vườn lách tách

mùi khoai lùi gạo rang ngào ngạt

ký ức làng quê nuôi lớn tự bao giờ ?

chiếc cổng làng giếng nước cây đa

sân đình gốc gạo già cô độc

qua nơi đây còn đủ hồn đủ phách

mỗi sáng mỗi chiều từng mỗi con trăng

30 năm dầu bậu chả hồi âm ?

nhưng nghĩa xóm tình thôn qua vẫn đợi

lòng nước giếng vẫn dâng lên vời vợi

của làng quê thân thiết đến bao đời ?

những ngày mùa vàng gánh lúa reo vui

chưa ráo mồ hôi uống ngay bát nước

nhìn nơi cổng làng nhìn nơi tổ quốc ?

nơi đất lề quê thói giếng nước sân đình

30 năm thương vô cớ nhớ vô cùng

 

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: