TUỔI HẠ BUỒN – Thơ Chung Thuỷ

  TUỔI HẠ BUỒN   Thẩn thờ xóa hết những tình thư Nước mắt rơi theo phút tạ từ Ai đã quên rồi câu ước hẹn Thôi đành… tan nát cả hồn thơ…   Mấy lần chim sáo vội sang sông Mấy lượt đau thương buốt nghẹn lòng Lặng lẽ một đời luôn chung thủy … Tiếp tục đọc

NGẬM NGÙI – Thơ Chung Thuỷ

NGẬM NGÙI   Anh bỏ đi không một lời từ giã Tưởng chừng như trời đất dậy cuồng phong Ta muốn khóc cho vơi bao sầu khổ Ta nhớ anh, nỗi nhớ thật vô cùng   Ta thương anh chút tình không che dấu Anh đi rồi còn lại mối tơ vương Đêm nối từng … Tiếp tục đọc

NIỀM ĐAU MÙA XUÂN

NIỀM ĐAU MÙA XUÂN   Xuân đến mang theo khúc nhạc buồn Mai vàng run rẩy giữa đêm sương  Lưng trời cánh én bay xa thẳm Thêm một lần xuân đợi mỏi mòn   Mấy lượt xuân qua đọng giọt sầu Bao nhiêu nhung nhớ bấy thương đau Nửa khuya lá rụng ngoài hiên vắng … Tiếp tục đọc

SẦU MIÊN MAN – Thơ Chung Thuỷ

SẦU MIÊN MAN   Ta với tháng ngày âm thầm lặng lẽ Tự mình dỗ ru tình khúc đơn phương Giọt tương tư nửa khuya nhòa chăn gối Sầu miên man đong kín trái tim buồn   Ta cúi mặt nhìn bóng đêm quạnh quẽ Suy tư theo từng tiếng khóc muộn phiền Bao đắng … Tiếp tục đọc

PHONG BA – Thơ Chung Thuỷ

PHONG BA   Vườn hoang hoa lá trơ cành Lối vào kín ngõ rêu xanh ngăn đường Mặc cho từng đợt gió sương Mặc cho ngọn sóng đời, cuồn cuộn dâng Bao nhiêu giông tố phủ giăng Bể dâu đọng lại vết hằn đau thương Bỗng dưng con bướm tha phương  Dừng đôi cánh mỏi, … Tiếp tục đọc

HỮNG HỜ – Thơ Chung Thuỷ

HỮNG HỜ   Thơ ta viết bằng trăm đường máu đỏ Bằng trái tim đọng kín những phiên sầu Ai quay mặt nên hững hờ không biết Hồn thơ mềm theo từng chuỗi bể dâu   Ta thầm lặng với ngút ngàn đau xót Gởi gió gởi mây một khoảng tình hờ Ca khúc cuối … Tiếp tục đọc

THÁNG MƯỜI VÀ NỖI NHỚ – Thơ Chung Thuỷ

THÁNG MƯỜI VÀ NỖI NHỚ   Tháng mười về chợt nghe lòng lắng đọng Buồn mênh mông theo nỗi nhớ bâng quơ Còn ai đâu để mong ngóng đợi chờ Chỉ mình ta lạc loài trong ảo ảnh   Tháng mười về hương mùa Thu lãng đãng Sương khuya rơi hay nước mắt muộn phiền … Tiếp tục đọc

ĐẮNG CAY – Thơ Chung Thuỷ

ĐẮNG CAY Người bỏ đi rồi nghe quạnh hiu Nhớ thương hòa quyện khói lam chiều Lặng thầm nước mắt sầu tuôn chảy Đêm vắng đong đầy bóng tịch liêu Đơn lạnh niềm riêng sao đắng cay Người đi xa khuất cuối chân mây Sắt son phai nhạt lời hò hẹn Mộng ước nửa chừng … Tiếp tục đọc

LOÀI CHIM DI TRÚ – Chung Thủy

LOÀI CHIM DI TRÚ Anh như con thuyền chở đời giông bão Dắt dìu ta vượt cơn sóng đại dương Ta quên hết những tháng ngày dâu bể Dìm thật sâu từng cay đắng tủi hờn Anh như bóng của loài cây tùng bách Ta hao gầy thân tơ liễu mỏng manh Mở vòng tay … Tiếp tục đọc

TẬN CÙNG NỖI NHỚ – Thơ Chung Thủy

TẬN CÙNG NỖI NHỚ Mưa gió ngoài trời lạnh trong tim Chừng như khơi dậy chút niềm riêng Tưởng đâu giông bão từ xa đến Tan tác hồn thơ bởi muộn phiền Một buổi chia ly lắm đoạn trường Tình ca nửa khúc gợi đau thương Cho người tất cả tin yêu cuối Nên phải … Tiếp tục đọc