NỎ THIẾT – Thơ Dzạ Chi

 NỎ THIẾT   Cực quá mà răng Tết đến hoài Loay hoay đã chộ tháng mười hai Lo cơm suốt tháng đui con mắt Khất nợ quanh năm điếc lỗ tai Mụ vợ than thân quần rách ống Bầy con trách phận aó sờn vai Như ri nỏ thiết Xuân hay Tết Chỉ ước hai … Tiếp tục đọc

BÀI THƠ NĂM XƯA – thơ Dzạ Chi

  BÀI  THƠ  NĂM  XƯA   Đọc bài thơ cũ chiều nay Rượu chưa thấm đã cuồng say thất thường Ngỡ người núp bóng tàn hương Về đi cho hết đoạn đường oan gia Công viên con nắng ngày xưa Vắng người hoang phế nên chưa chịu vàng Chứng nhân còn mỗi con đường Thản … Tiếp tục đọc

TẾT và Đôi Dép thơ Dzạ Chi

TẾT và Đôi Dép Chả nhẽ năm nay chẳng đón Xuân Cảnh nhà  hao hụt  cứ phân vân Lao xao trước ngõ mai thừa nụ Vắng lặng trong lu gạo thiếu cân Dép đứt hai quai còn há miệng Lương cày nửa tháng đã phi thân Thôi thì sửa soạn cùng đôi dép Đón Tết … Tiếp tục đọc

LỜI TRẦN TÌNH TRONG SƯƠNG thơ Dzạ Chi

LỜI TRẦN TÌNH               TRONG SƯƠNG       Câu thơ viết dở trên lưng ngựa Nhớ chỉ đau thêm chiến cuộc tàn Chí cả phai theo mầu tóc úa Ngậm ngùi thế kỷ đã sang trang   Ngớ ngẩn đôi ba vần lạc điệu Tỉnh say cất tiếng cố nghêu ngao Nhung  y mang … Tiếp tục đọc

XUÂN TÀN thơ Dzạ Chi

      XUÂN  TÀN       Em! Xuân nhỡ chết bất ngờ Làm sao tôi biết áo xưa em cài Trên môi một đóa hoa mai Buồn chưa kịp nở với ai bên đời   Tình Xuân đã quá xa xôi Sao con én cứ nhìn tôi chung tình Dáng Xuân đang đợi … Tiếp tục đọc

MÙA LÁ ĐAU thơ Dzạ Chi

        MÙA  LÁ ĐAU       Em dẫu vô tình chạm nỗi đau tôi Vâng rất khẽ! Nhưng cuồng phong địa chấn   Mầu sơn móng tay hòa máu tôi pha lẫn Em an nhiên trang điểm một căn phần Vết sẹo còn nguyên tròn dấu môi hôn Tôi đã giấu … Tiếp tục đọc

ĐÊM NGUYỆT THỰC thơ Dzạ Chi

ĐÊM  NGUYỆT  THỰC   Lại phải làm mặt lạ vơí tình yêu… Căng đôi mắt ngó vô dải ngân hà nào thấy bóng qua sa Trăng thẫn thờ hò hẹn Mặt trời đi tìm nơi ẩn nấp Nguyệt thực toàn phần Nghe đêm réo gọi ký ức Tiếng động nhẹ trong lồng ngực đủ xé … Tiếp tục đọc

CỦA HỒI MÔN CHO CON thơ Dzạ Chi

        CỦA  HỒI  MÔN  CHO  CON     Đêm nay Ta tiễn con đi Cũng đâu hẵn đã phân ly một đời Sao lòng Ta cứ đầy vơi Cứ chua xót tủi cứ bùi ngùi thương Xứ người nặng nợ lưu vong Nợ cơm áo gọi ,nợ non sông đòi Phần con … Tiếp tục đọc

BỖNG NHỚ VÔ CÙNG thơ Dzạ Chi

    BỖNG  NHỚ  VÔ   CÙNG    Em là ai ?!!   Hé môi em nhả câu thơ Mùa thu nạm ngọc trên bờ môi ngoan Tóc mây lay giữa mù sương Đường ngôi rẽ lệch cũng buồn như thơ Em từ đâu rất mơ hồ… Tóc liêu trai xõa bên bờ liêu trai Đợi … Tiếp tục đọc

NỖI LÒNG XÀ ÍCH thơ Dzạ Chi

      NỖI  LÒNG  XÀ   ÍCH   Đưa em về từng đêm sương phai đường phố vắng chia hai một nỗi niềm anh cùng em : im lặng   Che những hạt mưa bay em co người trốn lạnh anh mười ngón tay chai lấy gì che cô quạnh ?!   Con ngựa già … Tiếp tục đọc