Cõi tình xuân – Thơ Phan Nhự Thức

Cõi tình xuân nhân danh thơ phục hồi ta và bạn người bạn tình rong ruổi cõng trên lưng theo vạt nắng đầu ngày vừa nguyên đán em cựa mình da thịt bỗng vang lừng bởi khắc khổ ta một đời khép kín em co ro gío tạt cuối hiên buồn những nhát cuốc, ngờ … Tiếp tục đọc

ĐỐT TUỔI THƠ PHAN NHỰ THỨC

ĐỐT TUỔI THƠ PHAN NHỰ THỨC ĐỐT TUỔI nắng quảng ngãi tôi về không mũ đội trời tháng năm gió núi hạ lào bay thành phố ấy buồn như người xế tuổi cuộc sống quanh năm khổ luống đất càytừng kỷ niệm bây giờ lên tiếng gọi giọng thổi buồn đêm sông vệ không trăng cát … Tiếp tục đọc

Cõi tình xuân – thơ Phan Nhự Thức

Cõi tình xuân – thơ Phan Nhự Thức * Phan Nhự Thức ( 1942-1996).  nhân danh thơ phục hồi ta và bạn người bạn tình dong ruỗi cõng trên lưng theo vạt nắng đầu ngày vừa nguyên đán em cựa mình da thịt bỗng vang lừng bởi khắc khổ ta một đời khép kín em co ro … Tiếp tục đọc

Đốt Tuổi Thơ Phan Nhự Thức

Đốt Tuổi nắng quảng ngãi tôi về không mũ đội trời tháng năm gió núi hạ lào bay thành phố ấy buồn như người xế tuổi cuộc sống quanh năm khổ luống đất càytừng kỷ niệm bây giờ lên tiếng gọi giọng thổi buồn đêm sông vệ không trăng cát trà khúc theo sầu bồi … Tiếp tục đọc

Quảng Ngãi 64 thơ Phan Nhự Thức

nắng Quảng Ngãi tôi về không mũ đội trời tháng năm gió núi hạ Lào bay thành phố ấy buồn như người xế tuổi cuộc sống quanh năm khổ luống đất cày   từng kỷ niệm bây giờ lên tiếng gọi giọng thổi buồn đêm sông Vệ không trăng cát Trà Khúc theo sầu bồi … Tiếp tục đọc

BÀI THƠ CUỐI CÙNG CỦA PHAN NHỰ THỨC NGUYỄN VĂN MINH

BÀI  THƠ  CUỐI  CÙNG  CỦA PHAN NHỰ THỨC  NGUYỄN VĂN MINH            Vẫn vạt nắng long lanh cùng gió mới Lá xanh tươi vươn đón buổi khai mùa Cây mai già trỗ hoa vàng phơi phới Giọng con cười thơm phức tìếng chào thưa   Ta trằn trọc suốt đêm dài … Tiếp tục đọc

Quảng Ngãi 64 – thơ Phan Nhự Thức

Quảng Ngãi 64 nắng quảng ngãi tôi về không mũ đội trời tháng năm gió núi hạ lào bay thành phố ấy buồn như người xế tuổi cuộc sống quanh năm khổ luống đất cày từng kỷ niệm bây giờ lên tiếng gọi giọng thổi buồn đêm sông vệ không trăng cát trà khúc theo … Tiếp tục đọc

TIN MỪNG MỘT MÙA XUÂN thơ Nguyễn văn Minh

TIN MỪNG MỘT MÙA XUÂN Ngồi bó gối, Ta mời Ta hút thuốc Đón giao thừa đốt cháy lụn ưu tư Cuộc đời buồn có thói buồn quen thuộc Búng tàn hoài, sợ để ngón tay dư. Khi cô quạnh muốn vuốt ve nỗi nhớ Ngón tình khô buồn thẹn bàn tay khô Tàn thuốc … Tiếp tục đọc

BÀI THƠ CUỐI CÙNG CỦA PHAN NHỰ THỨC NGUYỄN VĂN MINH

BÀI THƠ CUỐI CÙNG CỦA PHAN NHỰ THỨC NGUYỄN VĂN MINH Vẫn vạt nắng long lanh cùng gió mới Lá xanh tươi vươn đón buổi khai mùa Cây mai già trỗ hoa vàng phơi phới Giọng con cười thơm phức tìếng chào thưa Ta trằn trọc suốt đêm dài đợi sáng Dấu cơn đau vội … Tiếp tục đọc