CHÙM THƠ ” CẢM THÁN VỚI TÌNH YÊU” – PHẠM NGỌC THÁI

CHÙM THƠ ” CẢM THÁN VỚI TÌNH YÊU” – PHẠM NGỌC THÁI TẠ TỘI TRƯỚC TÌNH YÊU                                Tặng người nữ sinh yêu dấu của đời tôi                                                        * Đã xa lắm ! Tình xưa bùng cháy lại Thưở mơ màng đâu còn nữa, em ơi ! Tóc anh nay nhiều sợi bạc rồi Em … Tiếp tục đọc

PHẠM NGỌC THÁI VỚI CHÙM THƠ TÌNH CUỐI NĂM

PHẠM NGỌC THÁI VỚI CHÙM THƠ TÌNH CUỐI NĂM           ANH ĐAU XÉ LÒNG ĐÀNH QUAY GÓT                           .  Ta bỗng thấy lòng ta nhẹ bẫng Trút cơn sầu. Cánh chim vụt bay lên Hãy bay đi ! Bay tới tận Hoàng Thiên Rồi đậu xuống một vầng trăng huyền ảo Người … Tiếp tục đọc

KHÓC HÀN MẶC TỬ- PHẠM NGỌC THÁI

 THƠ KHÓC PHẠM NGỌC THÁI Đài tưởng niệm Hàn Mặc Tử ở Gành Ráng – Qui Nhơn  KHÓC HÀN MẶC TỬ                         *Tôi khóc Tử, khóc hào quang, khóc huyết Khóc gió mưa, cây cỏ đến chân trời Khóc tạo hoá: từ thiên và địa Rồi khóc người: Đời, con tạo quay chơi…  Hàn Mặc Tử ơi ! Ớí , … Tiếp tục đọc

SUY TƯ CHIỀU CUỐI NĂM – Phạm Ngọc Thái

SUY TƯ CHIỀU CUỐI NĂM Chiều cuối năm ngẫm cả cuộc đời Cũng là chút phận kiếp người thôi !? Khổ nhiều … Sướng lắm … Ôi, khổ sướng ! Tình đến, rồi đi – mảng đời trôi … Ta tính xem ta được những gì ? Dựng cả tòa đài nghiệp ca thi … … Tiếp tục đọc

THƠ TÌNH ĐIÊN KIỂU PHẠM NGỌC THÁI

THƠ TÌNH ĐIÊN KIỂU PHẠM NGỌC THÁI               TIẾNG ANH GỌI                          . Viết theo giọng thơ điên Hàn Mặc Tử Ta gọi tên em trong bao la trời đất Tên một loài hoa thơm nhất quê hương khắp núi rừng tới miền sông nước mênh mông Chính trong tim ta, tên em còn vọng … Tiếp tục đọc

PHẠM NGỌC THÁI VỚI CHÙM THƠ TÌNH ĐẰM THẮM

PHẠM NGỌC THÁI VỚI CHÙM THƠ TÌNH ĐẰM THẮM VẤN VƯƠNG TÌNH NHI NỮ   Anh nghe sóng đời em thầm vỗ lại Lòng nao buồn xa xót bởi thương yêu Nếu tình anh chưa xoa nổi vết em đau Âu cũng bởi duyên trời còn trắc trở   Thì em ạ ! Đời người … Tiếp tục đọc

   MÙA THU VỚI NÀNG THƠ –

Phạm Ngọc Thái   MÙA THU VỚI NÀNG THƠ Anh nằm xuống dưới chân em thiếp ngủ Ngọn cỏ thầm hứng gió mùa thu Vái ma quỉ, nàng thơ thần diệu quá! Ta đã yêu em suốt cuộc đời mơ… Kia, lá vàng rơi xuống đầu ta đã thẫm Và mặt trăng và bão tố … Tiếp tục đọc

TÍNH DÂN GIAN TRONG THƠ                     PHẠM NGỌC THÁI                                            . Trích tiểu luận “Phạm Ngọc Thái –

TÍNH DÂN GIAN TRONG THƠ                     PHẠM NGỌC THÁI                                            . Trích tiểu luận “Phạm Ngọc Thái –                                               Con người và thi ca” – Tập sách sắp … Tiếp tục đọc

TIẾNG HÁT ĐỜI THƯỜNG – PHẠM NGỌC THÁI

TIẾNG HÁT ĐỜI THƯỜNG Trong một phố nghèo có người vợ trẻ Vẫn đón con đi, về… như thường lệ Vóc em thanh cũng thể mùa xuân Đôi mắt em: đôi mắt ấy màu đen.   Ngôi nhà nhỏ bên đền Gốc đa, quán báo Nơi ngày xưa ai bán chiếu gon (*) Đêm hồ … Tiếp tục đọc

ĐẤT NƯỚC TÔI YÊU – Phạm Ngọc Thái

ĐẤT NƯỚC TÔI YÊU   Ta nằm xuống thảm cỏ quê hương Hát một bài ca về Đất mẹ Sông, núi, bầu trời qua bao thế hệ Vẫn ngọt ngào như câu ca dao.   Mẹ đã nuôi ta trong mưa nắng dãi dầu Ta lớn lên thành người con đất nước Dân tộc tôi … Tiếp tục đọc